Hừng Sáng – Chương 16

Credit: dntd (True_love of HOL) and edited by dnth2004

Chương 16. Quá Nhiều Thông Tin Nguy Hiểm.

Tôi thức dậy trước khi mặt trời mọc khá lâu. Tôi chỉ mới dựa vào một bên ghế sa lông và ngủ chập chờn được một lúc. Edward đánh thức tôi dậy khi gương mặt của Bella đỏ bừng lên, và rồi anh ta ngồi vào chỗ của tôi để làm dịu cô ấy lại. Tôi vươn vai và quyết định là tôi đã nghỉ ngơi đủ để có thể đi tiếp tục quay lại công việc của mình rồi.

“Cảm ơn cậu,” Edward nói nhỏ, nhìn thấy được kế hoạch trong đầu của tôi. “Nếu tuyến đường không có gì trở ngại thì họ sẽ đi săn vào ngày hôm nay.”

“Tôi sẽ cho anh biết.”

Thật dễ chịu khi được quay lại trong hình dạng thú vật của mình. Người tôi cứng lại vì đã ngồi quá lâu. Tôi soải bước dài ra, cố gắng để duỗi mấy cái khớp bị đau nhức kia.

Chào buổi sáng, Jacob, Leah chào tôi.

Tốt quá, chị đã thức dậy rồi. Seth đã ngủ bao lâu rồi?

Chưa ngủ đâu, Seth nghĩ một cách buồn ngủ. Gần ngủ thôi. Anh cần gì nào?

Em nghĩ em còn ráng thức được khoảng một tiếng không?

Chắc rồi. Không thành vấn đề. Seth đứng ngay dậy, rũ bộ lông của mình.

Chúng ta đi tuần một vòng thật kỹ nào, tôi nói với Leah. Seth, em chạy vòng ngoài của khu vực đi.

Hiểu rõ. Seth nhẹ nhàng chạy đi ngay lập tức.

Lại đi làm một chuyện vặt khác cho ma cà rồng, Leah càu nhàu.

Chị có vấn đề với chuyện này ah?

Đương nhiên là không. Tôi chỉ yêu thích được nâng niu bọn hút máu đáng yêu ấy.

Tốt. Xem coi chúng ta có thể chạy nhanh như thế nào đây.

Okay, tôi chắc chắc là thích chạy đua với cậu rồi!

Leah đang ở bên rìa xa phía tây của vòng ngoài. Thay vì chạy ngang qua nhà Cullen, chị ấy chạy hết một vòng tròn để tới gặp tôi. Tôi chạy hết tốc lực về phía đông, biết chắc rằng cho dù mình có bắt đầu chạy trước thì chị ấy cũng có thể sẽ vượt qua tôi sớm thôi nếu như tôi chạy từ từ cho dù chỉ là trong một giây.

Đánh hơi xung quanh đi, Leah. Đây không phải là một cuộc chay đua, đây là nhiệm vụ đi trinh sát.

Tôi có thể làm cả hai việc, và vẫn có thể thắng được cậu.

Tôi nhường chị ấy lần này. Tôi biết.

Chị ấy cười lớn.

Chúng tôi chạy con đường quanh co đi xuyên qua mấy ngọn núi ở hướng đông. Đây là một tuyến đường quen thuộc. Chúng tôi đã chạy qua những ngọn núi này khi mà bọn ma cà rồng bỏ đi một năm trước, biến con đường này trở thành một phần của những cuộc đi tuần của chúng tôi để có thể bảo vể những người ở đây tốt hơn. Sau đó chúng tôi lùi lại đường biên giới khi gia đình Cullen trở lại. Đây là vùng đất trong hiệp ước của họ.

Nhưng sự thật đó bây giờ có thể đã không còn ý nghĩa gì với Sam nữa. Hiệp ước đã bị phá bỏ. Vấn đề hôm nay là anh ấy quyết tâm bao nhiêu để tản lực lượng của anh ấy ra. Anh ấy sẽ để ý tới những người nhà Cullen rải rác để đánh lén họ trên đất của họ hay không? Jared đã nói sự thật hay là anh ta lợi dụng sự im lặng giữa chúng tôi?

Chúng tôi dấn sâu hơn nữa vào trong núi mà không kiếm ra được dấu vết gì của bầy sói. Dấu vết đang mờ dần đi của ma cà rồng thì đầy rẫy, nhưng mùi hương thì cũng đã trở nên quen thuộc. Tôi đã ngửi chúng cả ngày rồi.

Tôi tìm thấy một dấu vết nặng mùi và hình như là mới gần đây của một lũ ma cà rồng tụ tập lại trên một con đường riêng biệt – tất cả bọn họ đều tới đây và đi mất ngoại trừ Edward. Một trong vài lý do để tụ tập mà đã bị lãng quên khi Edward mang người vợ đang mang thai và hấp hối của mình về nhà. Tôi nghiến chặt răng lại. Cho dù nó là cái gì đi nữa, thì nó cũng không liên quan tới tôi.

Leah không chen lên để vượt qua tôi, mặc dù chị ấy hoàn toàn có khả năng làm như thế. Tôi tập trung vào đánh hơi từng mùi hương mới hơn là cuộc chạy đua tốc độ này. Chị ấy giữ vị trí bên phải của tôi, chạy cùng tôi thì đúng hơn là chạy đua với tôi.

Chúng ta đã đi khá xa rồi đấy, chị ấy cảnh báo.

Uhm. Nếu Sam có ý định săn họ khi họ đi riêng lẻ, thì chúng ta đã phải ngửi thấy dấu vết của anh ấy bây giờ rồi.

Hợp lý hơn nếu anh ta tử thủ ở La Push bây giờ, Leah nghĩ. Anh ta biết chúng ta đã giúp bọn hút máu có thêm ba cặp mắt và ba đôi chân. Anh ta không còn khả năng khiến họ ngạc nhiên nữa.

Chỉ là để phòng ngừa thôi, thật đấy.

Không thể để những kẻ kí sinh trùng đáng yêu của chúng ta có nguy cơ bị nguy hiểm một cách không cần thiết nào.

Đương nhiên là không, tôi đồng ý, lờ đi sự mỉa mai trong câu nói của chị ấy.

Cậu đã thay đổi quá nhiều, Jacob ạ.

Chị cũng không còn là Leah mà tôi đã biết và yêu mến lúc trước.

Đúng. Tôi đã ít làm cậu bực mình hơn Paul chưa?

Một cách kinh ngạc nhưng . . . đúng là thế.

Ah, một sự thành công thật thích thú.

Chúc mừng chị.

Sau đó, chúng tôi lại chạy trong im lặng. Chắc cũng đã tới lúc phải quay lại, nhưng không một người nào trong hai chúng tôi muốn cả. Thật dễ chịu khi chạy như thế này. Chúng tôi đã chạy tuần tra cùng một vòng tròn nhỏ trong quá lâu rồi. Thật tuyệt vời khi có thể giãn gân cốt và chạy trên vùng đất gồ ghề như thế này. Chúng tôi không có chuyện gì cần gấp cho lắm, nên tôi nghĩ có lẽ chúng tôi nên đi săn trên đường quay về. Leah đã khá đói bụng rồi.

Yum, yum, chị ấy chua chát nghĩ.

Chỉ tùy vào cách chị nghĩ thế nào thôi, tôi khẳng định với chị ấy. Đó là cách mà những con chó sói ăn uống. Nó là bẩm sinh. Nó có vị ngon mà. Nếu chị không nghĩ về chuyện đó từ một khía cạnh của con người thì-

Quên những lời sáo rỗng đi, Jacob. Tôi sẽ đi săn. Tôi không cần phải thích điều đó.

Chắc rồi, chắc rồi, tôi ung dung đồng ý. Đó không phải là chuyện của tôi nếu chị ấy muốn làm mọi chuyện khó khăn hơn cho bản thân chị ấy.

Chị ấy không nói thêm lời nào trong vài phút; tôi bắt đầu nghĩ tới chuyện quay lại.

Cảm ơn cậu, Leah đột nhiên nói với tôi bằng một giọng hoàn toàn khác hẳn.

Vì cái gì?

Vì đã để tôi là chính tôi. Vì cho phép tôi ở lại đây. Cậu đã tốt với tôi hơn là tôi có quyền để yêu cầu, Jacob ạ.

Er, không thành vấn đề. Thật ra thì tôi thật sự nghĩ vậy. Tôi không ngại có mặt chị ở đây như tôi đã tưởng.

Chị ấy khịt mũi, nhưng đó là một hành động đùa nghịch. Thật là một lời tán dương nhiệt tình!

Đừng để nó trong lòng nhé.

Được rồi-nếu cậu không để nó trong lòng cậu. Chị ấy dừng lại một giây. Tôi nghĩ là cậu đã trở thành Alpha tốt. Không phải giống như cách Sam đã làm, nhưng mà theo cách của chính cậu. Cậu thật đáng để tôi đi theo cậu đó Jacob.

Đầu óc tôi trở nên trống rỗng vì ngạc nhiên. Phải mất một lúc sau tôi mới có thể hồi phục để trả lời.

Er, cảm ơn chị. Mặc dù vậy tôi không hoàn toàn chắc là tôi có thể dừng ý nghĩ này đọng lại trong kí ức của tôi đâu. Câu khen ngợi này từ đâu ra vậy?

Chị ấy không trả lời ngay lập tức, và tôi đi theo hướng của những ý nghĩ không lời của chị ấy. Chị ấy đang nghĩ về tương lai-về những chuyện tôi đã nói với Jared buổi sáng hôm kia. Về chuyện thời hạn đang gần tới như thế nào, và khi nó tới tôi sẽ trở về với núi rừng. Và chuyện tôi hứa để chị ấy và Seth quay về bầy đàn khi mà gia đình Cullen bỏ đi. . . .

Tôi muốn ở lại với cậu, chị ấy nói với tôi.

Sự sửng sốt chạy dọc theo đôi chân tôi, khóa những khớp xương của tôi lại. Chị ấy chạy ngang qua tôi và thắng lại ngay lập tức. Chầm chậm, chị ấy đi lại chỗ mà tôi đang đứng như trời trồng.

Tôi sẽ không trở thành gánh nặng của cậu đâu, tôi hứa đấy. Tôi sẽ không đi theo cậu suốt ngày. Cậu có thể đi bất cứ nơi nào mà cậu muốn, và tôi sẽ đi bất cứ chỗ nào mà tôi muốn. Cậu sẽ chỉ cần phải chịu đựng tôi khi mà cả hai chúng ta đều trong hình dạng chó sói thôi. Chị ấy đi qua đi lại trước mặt tôi, ngoắt ngoắt cái đuôi dài màu xám của chị ấy một cách bồn chồn. Và, tôi cũng đang định sẽ ngừng biến thành sói ngay khi mà tôi có thể kiềm chế nó . . . có thể tôi sẽ không biến thành sói nhiều lắm đâu.

Tôi không biết phải nói gì.

Bây giờ tôi vui vẻ hơn rất nhiều, như một phần tử trong bầy của cậu, hơn là tôi cảm thấy trong mấy năm qua.

Em cũng muốn ở lại nữa, Seth lặng lẽ nghĩ. Tôi đã không nhận ra cậu ta đã để ý nhiều tới chúng tôi khi mà cậu ấy đang bận rộn chạy tuần tra chu vi chính. Em thích bầy đàn này.

Hey, coi nào! Seth, bầy đàn này sẽ không còn tồn tại lâu nữa đâu. Tôi cố gắng tập trung tư tưởng để có thể thuyết phục họ. Chúng ta đang có cùng một mục đích bây giờ, nhưng khi mà . . . sau khi mọi chuyện này kết thúc, tôi chỉ sẽ trở thành một con sói. Seth, em cần một mục đích. Em là một đứa trẻ ngoan. Em là loại người để làm chuyện lớn. Và không thể nào mà bây giờ em lại rời khỏi La Push được. Em sẽ tốt nghiệp trung học và làm việc gì có ý nghĩa cho cuộc đời em. Em phải chăm sóc cho cô Sue. Những vấn đề của anh sẽ không làm hỏng tương lai của em.

Nhưng mà-

Jacob nói đúng đó, Leah tán thành.

Chị đồng ý với tôi ah?

Đương nhiên. Nhưng mấy cái đó không có cái nào thích ứng với tôi cả. Dù sao thì tôi cũng đang trên đường dọn ra riêng. Tôi sẽ kiếm một công việc nào đó ở cách xa La Push. Có thể sẽ lấy vài lớp ở trường cao đẳng. Đi tập yoga và thiền để kiềm chế tính khí của mình. . . . Và duy trì là một thành phần của cái bầy đàn này để tâm trí tôi không bị rối loạn. Jacob-cậu có thể thấy chuyện này hoàn toàn hợp lý, đúng không? Tôi sẽ không làm phiền cậu, cậu sẽ không làm phiền tôi, mọi người đều được vui vẻ.

Tôi quay lại và bắt đầu chạy từ từ về hướng tây.

Điều này quá phức tạp để giải quyết bây giờ, Leah. Để tôi suy nghĩ một chút về nó, được không?

Chắc rồi. Cậu cứ từ từ mà suy nghĩ.

Chúng tôi mất nhiều thời gian khi quay về hơn. Tôi không cố gắng để chạy hết tốc độ. Tôi chỉ cố hết sức tập trung đủ để mình không đâm đầu vào gốc cây. Seth đang càu nhàu một chút ở phía sau tâm trí tôi, nhưng tôi đủ khả năng để lờ cậu ta đi. Cậu ấy biết là tôi nói đúng. Cậu ấy không thể bỏ rơi mẹ cậu ấy được. Cậu ta sẽ phải quay về La Push và bảo vệ bộ tộc như là cậu ấy phải làm.

Nhưng tôi không thể thấy Leah làm điều đó. Và nó thật là quá đáng sợ.

Một bẩy đàn chỉ có hai chúng tôi? Không cần biết về khoảng cách của cơ thể, tôi không thể nào tưởng tượng được . . . sự mật thiết của tình cảnh đó. Tôi tự hỏi có thật sự là chị ấy đã suy nghĩ kĩ về điều đó không, hay là chị ấy chỉ là liều mạng để vẫn được tự do.

Leah không nói gì cả khi tôi ngẫm nghĩ về điều này. Giống như là chị ấy đang chứng minh mọi chuyện sẽ dễ dàng thế nào nếu chỉ có hai chúng tôi.

Chúng tôi bắt gặp một con hươu đuôi đen khi mà mặt trời vừa mới mọc, chiếu sáng những cụm mây một chút sau lưng chúng tôi. Leah thở dài trong tâm trí nhưng hoàn toàn không do dự. Cú vồ mồi của chị ấy rất sạch sẽ và hiệu quả – còn có vẻ duyên dáng nữa. Chị ấy vồ lấy con lớn nhất, hươu đực, trước khi bầy thú hoảng hốt hoàn toàn nhận ra được mối nguy hiểm đang ở gần mình.

Không chịu thua, tôi tấn công con hươu lớn thứ hai, gặm cổ của nó chính giữa hai hàm răng sắc nhọn của mình một cách nhanh chóng, để nó không cảm thấy đau đớn một cách không cần thiết. Tôi có thể cảm thấy sự ghê tởm của Leah mâu thuẫn với cơn đói của chị ấy, và tôi cố gắng để làm chuyện đó dễ dàng hơn cho chị ấy bằng cách để con sói trong tôi nắm quyền cơ thể mình. Tôi đã từng sống hoàn toàn như một con sói đủ lâu để biết làm cách để có thể thành động vật hoàn toàn, để nhìn sự việc theo ánh mắt của thú vật và nghĩ theo cách của thú vật. Tôi để những bản năng có điều kiện điều khiển, để chị ấy cũng cảm thấy như vậy. Chị ấy do dự trong vòng vài giây, và sau đó, một cách lưỡng lự, chị ta có vẻ như vươn tới bằng trí óc của mình và thử nhìn theo cách của tôi. Cảm giác thật kì lạ – tâm trí chúng tôi gắn kết với nhau nhiều hơn trước đây, bởi vì cả hai chúng tôi đều đang thử suy nghĩ giống nhau.

Kì lạ, nhưng giúp được cho chị ấy. Hàm răng chị ấy cắn phập vào bộ lông và da thịt trên vai con hươu, xé toạc ra một miếng thịt tươi rói. Thay vì nhăn mặt quay đi như ý nghĩ con người của chị ấy muốn, chị ấy để con sói trong chị ta phản ứng hoàn toàn theo bản năng. Nó gần giống như là tê liệt, một hành động thiếu suy nghĩ. Nó làm cho chị ấy ăn trong an tâm.

Thật dễ để tôi làm giống y như vậy. Và tôi cũng rất mừng vì mình đã không quên đi chuyện này. Chuyện này sẽ là cuộc sống của tôi một lần nữa sớm thôi.

Leah sẽ trở thành một phần trong cuộc sống đó sao? Một tuần trước, tôi có thể sẽ nghĩ ý kiến này vượt xa sự kinh tởm. Tôi chắc chắn sẽ không thể nào nghĩ tới điều này. Nhưng bây giờ tôi đã hiểu chị ấy nhiều hơn. Và, khi giải thoát khỏi những khổ đau liên tiếp, chị ấy không phải là một con sói như trước đây. Không phải là một cô gái như thế.

Chúng tôi ăn cùng với nhau cho tới khi cả hai chúng tôi đều đã no bụng.

Cảm ơn, chị ấy nói với tôi sau đó trong lúc chị ấy đang lau chùi những móng vuốt và cái mõm của mình vào bụi cỏ ướt dưới chân. Tôi không thèm làm như thế; trời chỉ mới bắt đầu mưa phùn và chúng tôi phải bơi qua sông một lần nữa trên đường quay về. Tôi sẽ đủ sạch thôi. Cũng không phải tệ lắm, khi nghĩ theo cách của cậu.

Không có chi.

Seth đang lê từng bước khi chúng tôi về tới trong chu vi. Tôi bảo cậu ta đi ngủ một chút; Leah và tôi sẽ chịu trách nhiệm đi tuần tra. Tâm trí của Seth mờ dần vào trạng thái ngất đi chỉ vài giây sau đó.

Cậu quay trở về chỗ bọn hút máu ah? Leah hỏi.

Có thể.

Thật khó khắn cho cậu để ở đó, nhưng cũng thật khó để đi chỗ khác nữa. Tôi hiểu cảm giác đó như thế nào.

Chị biết không, Leah, có lẽ chị nên nghĩ một chút về tương lai đi, về chuyện chị thật sự muốn làm ấy. Tâm trí của tôi không phải là nơi hạnh phúc nhất trên thế giới này đâu. Và chị sẽ phải cùng tôi chịu đựng những điều đó.

Chị ấy nghĩ về chuyện làm sao để trả lời tôi. Wow, chuyện này sẽ trở nên xấu lắm đây. Nhưng, thành thật đấy, sẽ dễ dàng hơn rất nhiều để đối phó với nỗi đau của câu hơn là đối mặt với nỗi đau của tôi.

Tốt thôi.

Tôi biết nó sẽ trở nên rất tồi tệ cho cậu, Jacob. Tôi hiểu điều đó-có lẽ là hiểu nhiều hơn là cậu nghĩ nữa. Tôi không thích cô ta, nhưng . . . cô ta là Sam của cậu. Cô ta là tất cả những gì mà cậu muốn và cũng là tất cả những gì mà câu không thể có được.

Tôi không thể trả lời.

Tôi biết nó còn tồi tệ hơn nhiều cho cậu. Ít ra thì Sam cũng hạnh phúc. Ít ra là anh ta cũng vẫn còn sống và khỏe mạnh. Tôi yêu anh ấy đủ để muốn những điều đó cho anh ấy. Tôi muốn anh ấy có những gì tốt nhất cho anh ấy. Chị ấy thở dài. Tôi chỉ là không muốn ở xung quanh mà nhìn.

Chúng ta có cần phải nói về chuyện này không?

Tôi nghĩ là chúng ta cần phải thế. Bởi vì tôi muốn cậu biết tôi sẽ không làm nó trở nên xấu hơn cho cậu. Chết tiệt thật, có thể tôi sẽ còn giúp đỡ cậu nữa. Tôi không phải sinh ra đã là người đàn bà đanh đá không có lòng trắc ẩn đâu. Tôi đã từng khá là tốt bụng, cậu biết mà.

Trí nhớ của tôi không thể nhớ chuyện xa xưa như thế.

Chúng tôi cùng cười một lúc.

Tôi thật rất tiếc vì chuyện này, Jacob. Tôi rất tiếc cậu đang bị đau khổ. Tôi rất tiếc vì nó càng ngày càng xấu đi mà không phải tốt hơn.

Cảm ơn chị, Leah.

Chị ấy nghĩ về những chuyện đã trở nên xấu đi, những hình ảnh tối đen trong tâm trí tôi, trong lúc tôi cố gắng để đẩy chị ấy ra mà không thành công cho lắm. Chị ấy có thể thấy được chúng với một vài khoảng cách, ở một địa vị khác, và tôi phải thừa nhận là điều này giúp ích rất nhiều. Tôi có thể tưởng tượng là có thể tôi cũng sẽ đủ khả năng để nhìn sự việc này ở khía cạnh như vậy, trong vài năm nữa.

Chị ấy đã thấy được khía cạnh khôi hài của tình trạng bị chọc tức thường xuyên đến từ việc suốt ngày quanh quẩn bên chân lũ ma cà rồng. Chị ấy thích nhìn tôi trêu chọc Rosalie, cười khúc khích trong tâm trí chị ấy và thậm chí còn suy nghĩ về một vài những mẩu chuyện cười về tóc vàng hoe trong đầu chị ấy cho tôi xem với hi vọng là tôi có thể dùng tới chúng. Nhưng rồi suy nghĩ của chị ấy trở nên nghiêm túc, nấn ná nơi khuôn mặt Rosalie một cách rất lạ làm tôi bối rối.

Cậu biết điều gì điên khùng nhất không? Chị ấy hỏi.

Ùm, bây giờ gần như là mọi thứ đều trở nên điên khùng rồi. Nhưng ý chị là gì?

Con ma cà rồng tóc vàng hoe mà cậu ghét rất nhiều ấy-tôi hoàn toàn hiểu được quan điểm của cô ta.

Trong một giây, tôi nghĩ là chị ấy đã nói đùa một chuyện không buồn cười gì cả. Và rồi, khi tôi nhận ra chị ấy hoàn toàn nghiêm túc, sự điên tiết bùng nổ trong tôi trở nên rất khó để kiềm chế. Cũng may là chúng tôi đã tách ra để đi tuần tra phần của mình. Nếu chị ta mà ở gần phạm vị có thể nhào tới cắn được thì . . .

Khoan đã! Nghe tôi giải thích đã!

Không muốn nghe lời giải thích của chị. Tôi đi đây.

Khoan! Chờ đã! Chị ấy nài xin trong lúc tôi cố gắng để bình tĩnh lại đủ để chạy ngược về. Coi nào, Jake!

Leah, đây không phải là cách tốt nhất để thuyết phục tôi là tôi muốn ở cạnh chị hơn trong tương lai.

Phải! Cậu phản ứng thái quá rồi. Cậu còn không biết tôi đang nói về cái gì nữa.

Vậy thì chị đang nói về cái quái gì thế?

Đột ngột, chị ấy trở lại thành Leah khó chung đụng của trước đây. Tôi đang nói về chuyện không có khả năng sinh sản, Jacob.

Sự tự trách trong từng chữ của chị ấy khiến tôi lúng túng. Tôi không nghĩ là cơn giận dữ của mình sẽ bị tắt ngúm như vầy.

Tôi không hiểu.

Cậu sẽ hiểu, nếu cậu không trở nên giống tất cả bọn họ. Nếu “mấy chuyện con gái” của tôi-chị ấy nghĩ những từ đó bằng một giọng rất cay nghiệt và châm biếm-không khiến cậu bỏ chạy trốn như mấy đứa con trai ngu ngốc khác, thì cậu sẽ thực sự chú ý tới tất cả những cái này có ý nghĩa gì.

Oh.

Ừ, không có ai trong chúng tôi thích nghĩ về chuyện đó với chị ấy. Ai mà muốn chứ? Đương nhiên tôi nhớ sự hoảng sợ của Leah vào tháng đầu tiên sau khi chị ấy gia nhập vào bầy đàn-và tôi nhớ là đã né tránh chuyện đó như tất cả mọi người. Bởi vì chị ấy không thể mang thai được-không thể được trừ phi có một vài thứ giống như sự thụ thai của đức mẹ Maria xảy ra. Chị ấy đã không quen với ai sau Sam cả. Và rồi, khi tuần này qua tuần khác và vẫn chẳng có gì xảy ra, chị ấy nhận ra cơ thể chị ấy đã không còn đi theo chu kì thông thường nữa. Điều kinh khủng là-chị ấy bây giờ gì? Có phải cơ thể chị ấy biển đổi bởi vì chị ấy đã biến hình thành chó sói không? Hay là chị ấy trở thành chó sói vì cơ thể chị ấy đã không bình thường? Chó sói cái duy nhất trong lịch sử từ trước tới nay. Có phải bởi vì chị ấy không hẳn là con gái như chị ấy đáng lý ra phải là như thế?

Không một ai trong chúng tôi muốn đối mặt với sự suy sụp đó. Rõ ràng là không phải chúng tôi có thể đồng cảm được.

Cậu biết Sam nghĩ tại sao chúng ta phải kết duyên chứ, chị ấy nghĩ, đã bình tĩnh hơn.

Chắc rồi. Để duy trì nòi giống.

Đúng. Để tạo ra một đống chó sói con mới. Sự sống sót của loài giống, di truyền giống nòi. Cậu sẽ bị cuốn hút bởi người mà có thể cho cậu khả năng tốt nhất để truyền lại gen chó sói.

Tôi đợi để chị ta nói cho tôi biết chị ấy đang nói về cái gì.

Nếu tôi có khả năng như thế, Sam đã phải bị tôi cuốn hút.

Nỗi đau của chị ấy đủ lớn để khiến tôi khựng lại vì nó.

Nhưng tôi không thể. Có chuyện gì đó sai sót với tôi. Tôi không có khả năng để truyền lại gen di truyền, rõ ràng là như thế, bất chấp dòng máu ưu tú của tôi. Cho nên trở thành một quái vật-con sói đầy nữ tính-không được việc gì nữa cả. Tôi không có khả năng sinh con và cả hai chúng ta đều biết rõ như thế.

Chúng ta không biết rõ như thế, tôi cãi với chị ấy. Đó chỉ là lý thuyết của riêng Sam thôi. Kết duyên xảy ra, nhưng chúng ta không biết tại sao nó lại xảy ra. Billy nghĩ là nó có lý do khác.

Tôi biết, tôi biết. Chú ấy nghĩ là chúng ta kết duyên để khiến những con sói mạnh mẽ hơn. Bởi vì cậu và Sam đều là những con quái vật khổng lồ-to hơn những người cha của chúng ta. Nhưng thế nào đi nữa, tôi cũng không phải là ứng cử viên cho nó. Tôi đã . . . tôi đã mãn kinh rồi. Tôi mới hai mươi tuổi và tôi đã mãn kinh.

Ugh. Tôi thật không muốn nói về chuyện này chút nào. Chị không biết chắc điều đó, Leah. Nó có thể chỉ là chuyện bị đông-cứng-với-thời-gian thôi. Khi chị ngừng trở thành chó sói và bắt đầu già đi một lần nữa, tôi chắc là mọi chuyện sẽ . . . er . . . trở lại như bình thường.

Tôi có thể nghĩ như thế - ngoại trừ chuyện không có ai kết duyên với tôi cả, bất kể huyết thống cao quý của tôi. Cậu biết không, chị ấy thêm vào một cách tư lự, nếu cậu không ở đây, Seth có lẽ sẽ có cơ hội nhiều nhất để trở thành Alpha-dựa vào dòng máu của nó, ít ra là như thế. Đương nhiên, không một người nào thậm chí cân nhắc tới tôi. . . .

Chị thật sự muốn kết duyên, hay được kết duyên, hay là bất cứ cái gì cũng được? tôi hỏi gặng. Có chuyện gì không đúng với chuyện cặp kè và yêu đương như một người bình thường hả Leah? Kết duyên chỉ là một cách của việc lấy đi sự lựa chọn của chị mà thôi.

Sam, Jared, Paul, Quil . . . bọn họ đều không có vẻ ngại gì cả.

Không có ai trong bọn họ có đầu óc của riêng mình hết.

Cậu không muốn kết duyên ah?

Chết tiệt thật, đương nhiên là không!

Đó chẳng qua chỉ là vì cậu đã yêu cô ta rồi. Nó sẽ biến mất, cậu biết đó, nếu cậu đã kết duyên. Cậu sẽ không còn phải đau khổ vì cô ta nữa.

Có phải chị muốn quên đi cảm giác của chị với Sam không?

Chị ấy thận trọng cân nhắc trong vài phút. Tôi nghĩ là tôi muốn vậy.

Tôi thở dài. Chị ấy đang ở trong chỗ lành mạnh hơn tôi.

Nhưng quay lại điểm mấu chốt đầu tiên của tôi đi, Jacob. Tôi hiểu tại sao con ma cà rồng tóc vàng của cậu lại quá lạnh lùng-theo nghĩa bóng ấy. Cô ta tập trung. Cô ta chỉ để mắt tới ước vọng của mình, đúng không? Bởi vì con người luôn luôn muốn cái mà người ta không bao giờ có được nhất.

Chị sẽ làm giống như Rosalie ah? Chị có thể giết một người nào đó-bởi vì đó là cái mà cô ta đang làm, bảo đảm rằng không ai can thiệp vào cái chết của Bella-chị có thể làm điều đó chỉ để có con ah? Bất đầu từ khi nào mà chị trở thành kẻ lạnh máu như thế?

Tôi chỉ muốn những sự lựa chọn mà tôi không có thôi, Jacob. Có thể, nếu cơ thể tôi không bệnh hoạn gì, tôi sẽ không bao giờ nghĩ như thế.

Chị có thể giết người vì điều đó ah? Tôi hỏi gặng, không để chị ta lảng tránh câu hỏi của tôi.

Đó không phải là cái mà cô ta đang làm. Tôi nghĩ là nó giống như cô ta đang làm công việc này thay cho người khác hơn. Và . . . nếu Bella đề nghị tôi giúp đỡ cô ấy với chuyện này . . . chị ấy dừng lại, cân nhắc. Mặc dù tôi không thích cô ta lắm, tôi có thể sẽ cũng làm giống như cô nàng hút máu kia.

Một tiếng gầm gừ lớn rít lên qua kẽ răng của tôi.

Bởi vì, nếu đổi ngược lại, tôi cũng muốn Bella làm như vậy cho tôi. Và Rosalie thì cũng thế. Cả hai chúng tôi đều sẽ làm theo ý cô ta.

Ugh! Chị cũng tệ như bọn họ vậy!

Đó là một chuyện buồn cười khi mà cậu biết cậu không thể có một cái gì đó. Nó khiến cậu trở nên liều lĩnh.

Và . . . nó là giới hạn của tôi. Ngay đây. Cuộc trò chuyện này kết thúc ở đây.

Tốt thôi.

Chị ấy đồng ý dừng lại nhưng cũng không đủ đối với tôi. Tôi muốn một sự kết luận mạnh mẽ hơn như thế.

Tôi chỉ còn cách chỗ tôi để quần áo khoảng một dặm, cho nên tôi biến lại hình người và đi bộ từ từ. Tôi không nghĩ tới cuộc trò chyện của chúng tôi. Không phải vì không có cái gì để suy nghĩ, mà vì tôi không thể chịu nỗi nó. Tôi không thể nghĩ về chuyện này theo hướng đó-nhưng thật khó khăn để không nghĩ theo khía cạnh đó sau khi Leah đưa những ý nghĩ và cảm xúc đó thẳng vào đầu tôi.

Ừ, tôi sẽ không tiếp tục chạy với chị ta khi mọi chuyện này kết thúc. Chị ta có thể khổ sở ở lại La Push. Một mệnh lệnh nho nhỏ của Alpha trước khi tôi bỏ đi sẽ không giết chết bất cứ một người nào.

Trời vẫn còn rất sớm khi tôi đi tới ngôi nhà. Bella có lẽ vẫn đang còn ngủ. Tôi tính là tôi có thể đút đầu vào nhà, coi xem mọi chuyện thế nào, cho họ dấu hiệu tốt để đi săn, và sau đó đi tìm một mảng cỏ đủ mềm để nằm lên ngủ trong khi vẫn là con người. Tôi không muốn biến hình trở lại cho tới khi Leah đi ngủ.

Nhưng có rất nhiều tiềng nói lầm bầm nhỏ trong nhà, cho nên có thể là Bella đã thức rồi. Và rồi tôi nghe được tiếng máy móc chạy trên lầu một lần nữa-máy chụp X-ray? Tuyệt thật. Có vẻ như là thời hạn bốn ngày đếm ngược lại đang gấp rút rút ngắn lại.

Alice mở cửa cho tôi trước khi tôi bước vào nhà.

Cô ta gật đầu. “Hey, chó sói.”

“Hey, lùn tịt. Chuyện gì đang xảy ra trên lầu vậy?” Căn phòng lớn đang trống rỗng-tất cả tiếng nói thì thầm đều đang trên tầng hai.

Cô ta nhún đôi vai gầy của mình. “Có lẽ là một cái xương gãy nữa.” Cô ta cố gắng nói câu đó thật bình thường, nhưng tôi có thể thấy ngọn lửa trong đáy mắt cô ta. Edward và tôi không phải là hai người duy nhất bị chuyện này thiêu cháy. Alice cũng yêu mến Bella nữa.

“Một cái xương sườn nữa ah?” tôi khản giọng hỏi.

“Không. Lần này là xương chậu.”

Cái cách mà những chuyện này tiếp tục đến với tôi thật buồn cười, giống như là mỗi một thứ mới mẻ đều là một sự ngạc nhiên. Khi nào thì tôi mới không còn bị ngạc nhiên nữa? Mỗi một điều bất hạnh mới đều có vẻ như là hiển nhiên trong sự nhận thức muộn màng.

Alice đang nhìn chằm chằm vào đôi tay tôi, nhìn nó run rẩy.

Sau đó chúng toi lắng nghe giọng nói của Rosalie trên lầu.

“Thấy chưa, chị nói với em là chị không nghe một tiếng gãy nào mà. Em nên đi kiểm tra lỗ tai mình đi, Edward.”

Không có ai trả lời cả.

Alice nhăn mặt. “Edward sẽ xé nát Rose ra từng mảnh nhỏ thôi, tôi nghĩ thế. Tôi thật ngạc nhiên khi chị ấy không nhìn thấy điều đó. Hay có thể là chị ấy nghĩ Emmett có khả năng cản trở em ấy.”

“Tôi sẽ đánh với Emmett,” tôi đề nghị. “Cô có thể giúp Edward xé nát cô ta ra.”

Alice cười gượng.

Một nhóm người lại đi xuống cầu thang-lần này thì Edward bế Bella. Cô ấy đang nắm chặt cái ly máu bằng cả hai tay, và gương mặt cô ấy thì trắng toát. Tôi có thể thấy được điều đó, mặc dù hắn ta rất cố gắng cẩn thận từng hành động nho nhỏ của cơ thể mình để giữ không lắc lư cô ấy, cô ấy vẫn bị đau.

“Jake,” cô ấy thì thầm, và rồi mỉm cười bất chấp cơn đau đớn.

Tôi chăm chú nhìn cô ta, không nói gì cả.

Edward cẩn thận đặt Bella nằm xuống ghế sa lông của cô ấy và ngồi xuống sàn gần bên đầu cô ấy. Tôi tự hỏi là tại sao họ không để cô ấy ở trên lầu, và rồi quyết định ngay lập tức rằng chuyện này nhất định là ý kiến của Bella. Cô ấy muốn tỏ vẻ ra là mọi thứ đều bình thường, tránh né một căn phòng được bố trí như bệnh viện. Còn hắn ta thì chiều ý cô ấy. Đương nhiên rồi.

Carlisle là người cuối cùng bước xuống, chầm chậm, gương mặt ông ta nhăn nhó vì lo lắng. Điều đó khiến đây là lần đầu tiên ông ta nhìn đủ già để là một bác sĩ.

“Carlisle,” tôi nói. “Chúng tôi đã chạy nửa đường tới Seattle. Không có dấu hiệu nào của bầy đàn cả. Ông có thể đi săn được rồi.”

“Cảm ơn cháu, Jacob. Thật là đúng lúc. Chúng tôi đang cần nhiều thứ lắm.” Đôi mắt đen của ông ta liếc về cái ly mà Bella đang cầm rất chặt kia.

“Thành thật mà nói tôi nghĩ là an toàn nếu đi hơn ba người một lúc. Tôi khá chắc là Sam đang tập trung lực lượng bảo vệ La Push.”

Carlisle gật đầu tán đồng. KJhi ông ta rất sẵn lòng nghe theo lời khuyên của tôi khiến tôi rất ngạc nhiên. “Nếu cháu nghĩ như thế thì Alice, Esme, Jasper, và tôi sẽ đi săn. Sau đó Alice có thể đi với Emmett và Rosa-”

“Không đời nào,” Rosalie rít lên. “Emmett có thể đi săn cùng lúc với bố.”

“Con cũng nên đi săn,” Carlisle nhẹ nhàng nói.

Nhưng giọng điệu của ông ta không làm mềm lòng cô ả. “Con sẽ đi săn khi mà đi săn,” cô ta lầm bầm, hất đầu về phía Edward và vén tóc ra đằng sau.

Carlisle thở dài.

Jasper và Emmett xuống cầu thang trong chớp nhoáng, và Alice nhập vào với họ ở cái cửa sau bằng kiếng trong cùng một lúc. Esme đi nhẹ nhàng tới bên cạnh Alice.

Carlisle đặt tay ông ta lên cánh tay tôi. Sự tiếp xúc lạnh giá này không thoải mái chút nào, nhưng tôi không rút tay lại. Tôi đứng yên, một nửa vì ngạc nhiên, và một nửa khác bởi vì tôi không muốn làm tổn thương cảm giác của ông ta.

“Cảm ơn cháu,” ông ta nói một lần nữa, và rồi ông ta phóng như tên bay về cánh cửa cùng với bốn người kia. Đôi mắt tôi theo dõi họ khi họ bay ngang qua bãi cỏ và rồi biến mất trước khi tôi kịp hít thở. Nhu cầu của họ chắc chắn là phải cấp bách hơn là tôi tưởng tượng.

Không có tiếng động nào trong vòng một phút. Tôi có thể cảm nhận được có người đang nhìn tôi trừng trừng, và tôi biết ngay người đó là ai. Tôi đã dự tính là đi ra ngoài và kiếm chỗ nào đó nằm ngủ một lát, nhưng cơ hội để phá đám buổi sáng của Rosalie có vẻ như là quá tốt để bỏ qua.

Cho nên tôi đi thơ thẩn tới cái ghế bành ngay kế bên cái mà Rosalie đang ngồi, nằm ườn ra khiến đầu tôi hướng về phía Bella còn chân trái thì lại gần mặt của Rosalie.

“Ew. Có người nào mới thả chó chạy rong thế này,” cô ta phàn nàn, nhăn mũi lại.

“Cô nghe cái này chưa, người điên? Tế bào não của tóc vàng hoe chết như thế nào?”

Cô ta không nói gì cả.

“Sao nào?” tôi hỏi. “Cô có biết câu trả lời hay không?”

Cô ta nhìn thẳng vào cái Tivi và phớt lờ tôi.

“Cô ta nghe câu đó chưa?” tôi hỏi Edward.

Không có chút khôi hài nào trên gương mặt căng thẳng của anh ta-hắn ta không rời mắt khỏi Bella. Nhưng anh ta nói, “Chưa.”

“Tuyệt vời thật. Vậy thì tận hưởng cái này di, tên hút máu-tế bào não của tóc vàng hoe chết một mình.”

Rosalie vẫn không nhìn tôi. “Ta đã giết chóc nhiều hơn ngươi gấp trăm lần đấy, con quái thú gớm ghiếc kia. Đừng quên điều đó.”

“Một ngày nào đó, Nữ Hoàng Xinh Đẹp, cô sẽ trở nên chán khi chỉ hăm dọa tôi. Tôi thật sự mong chờ cái này đó.”

“Đủ rồi, Jacob,” Bella nói.

Tôi nhìn xuống, và cô ấy đang quắc mắt với tôi. Có vẻ như là tâm trạng tốt lành ngày hôm qua đã biến mất rồi.

Chậc, tôi không muốn làm cô ấy khó chịu. “Cậu muốn mình đi chỗ khác?” tôi đề nghị.

Trước khi tôi có thể hi vọng-hay sợ hãi-là cuối cùng cô ấy cũng đã chán nản với tôi, cô ấy chớp mắt, và cái nhíu mày của cô ấy biến mất. Trông cô ấy có vẻ như hoàn toàn bị sửng sốt khi tôi đi tới cái kết luận đó. “Không! Đương nhiên là không rồi.”

Tôi thở dài, và tôi nghe Edward cũng thở dài rất nhẹ. Tôi biết hắn ta cũng ao ước là cô ấy chán tôi cho rồi. Thật tệ là hắn ta không bao giờ yêu cầu cô ấy làm bất cứ chuyện gì mà có thể khiến cô ấy không vui.

“Cậu nhìn có vẻ mệt quá,” Bella phê bình.

“Mệt chết được,” tôi thừa nhận.

“Ta rất sẵn lòng đập người tới chết,” Rosalie càu nhàu, quá nhỏ để Bella nghe được.

Tôi chỉ ngồi sụp sâu hơn vào ghế, cố gắng để thoải mái bản thân. Đôi chân không của tôi đu đưa gần hơn tới Rosalie, và cô ả căng thẳng hơn. Sau vài phút Bella hỏi Rosalie rót đầy cái ly máu cho cô ấy. Tôi cảm thấy một luồng gió khi Rosalie phóng lên cầu thang để lấy thêm máu cho cô ấy. Thật im lặng. Có lẽ nên ngủ một chút luôn cho rồi, tôi quyết định.

Và rồi Edward nói, “Em mới nói cái gì ah?” bằng một giọng rất bối rối. Lạ thật. Bởi vì không có ai mới nói bất cứ cái gì cả, và bới vì thính giác của Edward cũng tốt như của tôi vậy, và hắn ta nên biết như vậy.

Hắn ta đang chăm chú nhìn Bella, và cô ta nhìn chằm chằm lại hắn ta. Cả hai người bọn họ đều có vẻ rất xáo trộn.

“Em á?” cô ấy hỏi sau một giây. “Em đâu có nói gì đâu.”

Hắn ta quỳ lên đầu gối, nhướng người về phía cô ấy, nét mặt hắn bỗng trở nên mãnh liệt một cách hoàn toàn khác hẳn. Đôi mắt màu đen của hắn ta tập trung trên gương mặt cô ấy.

“Bây giờ thì em đang nghĩ về cái gì?”

Cô ấy ngây ra nhìn hắn. “Không gì hết. Có chuyện gì vậy?”

“Cách đây một phút em đã nghĩ cái gì?” hắn ta hỏi.

“Chỉ là . . . hòn đảo của Esme. Và lông vũ.”

Nghe hoàn toàn có vẻ không có ý nghĩa gì với tôi, nhưng rồi cô ấy đỏ bừng mặt, và tôi biết tốt nhấ là tôi không nên biết cô ấy đang nói về cái gì.

“Nói cái gì khác đi,” hắn ta thì thầm.

“Như là cái gì? Edward, có chuyện gì vậy?”

Gương mặt anh ta lại biến đổi, và anh ta làm một chuyện mà khiến miệng của tôi há to. Tôi nghe một tiếng há hốc miệng vì ngạc nhiên phía sau tôi, và tôi biết Rosalie đã quay lại, và cũng lặng đi vì kinh ngạc như tôi.

Edward, rất nhẹ nhàng, đặt cả hai tay của anh ta lên cái bụng tròn và lớn của cô ấy.

“Cài bào-” hắn ta nuốt nước miếng. “Nó . . . em bé thích giọng nói của em.”

Có một sự im lặng tuyệt đối trong phòng. Tôi không thể cử động một chút nào, ngay cả chớp mắt cũng không. Sau đó-

“Chúa ơi, anh có thể nghe được em bé!” Bella hét lên. Giây kế tiếp thì cô ấy lại co rúm lại vì đau.

Tay Edward di chuyển lên chỗ nhô nhất của bụng cô ấy và dịu dàng vuốt chỗ mà có lẽ là nó đã đá cô ấy.

“Shh,” anh ta thì thầm. “Em làm nó . . . đứa bé giật mình.”

Đôi mắt cô ấy mở to và đầy kinh ngạc. Cô ấy vỗ vỗ một bên bụng mình. “Xin lỗi con nhé.”

Edward đang rất tập trung lắng nghe, đầu hắn ta nghiêng về phía cái bụng cô ấy.

“Con trai chúng ta đang nghĩ gì thế?” cô ấy háo hức hỏi.

“Nó . . . con trai hay gái, đang . . .” hắn ta dừng lại rồi ngẩng lên nhìn vào mắt cô ấy. Đôi mắt hắn chất đầy sự háo hức giống như thế – chỉ là mắt hắn thì cẩn thận và không thích thú hơn. “Đứa bé đang hạnh phúc,” Edward nói bằng một giọng hoài nghi.

Cô ấy nghẹn ngào, và thật không thể nào mà không thấy được sự cực kỳ mừng rỡ ánh lên trong mắt cô ấy. Sự trìu mến và tận tụy. Những giọt nước mắt đong đầy đôi mắt cô ấy và lặng lẽ chảy xuống gương mặt và đôi môi đang mỉm cười của cô ấy.

Khi hắn ta chăm chú nhìn cô ấy, gương mặt hắn không còn là sợ hãi hay giận dữ hay của một người đang bị thiêu cháy hay bất cứ một cảm xúc nào mà hắn ta đã có kể từ khi họ trở về. Hắn ta đang kinh ngạc cùng với cô ấy.

“Đương nhiên là con đang hạnh phúc rồi, em bé xinh đẹp ạ, đương rồi con yêu,” cô ấy ngâm nga, vuốt ve bụng của mình trong khi nước mặt tuôn trào xuống má. “Làm sao mà con không hạnh phúc chứ, hoàn toàn yên ổn và ấm áp và được yêu thương? Mẹ yêu con rất nhiều, EJ nhỏ ạ, đương nhiên là con hạnh phúc rồi.”

“Em mới gọi đứa bé là gì thế?” Edward tò mò hỏi.

Cô ấy lại đỏ mặt. “Em gần như là đặt tên cho em bé. Em không nghĩ là anh sẽ muốn . . . ùm, anh biết mà.”

“EJ á?”

“Bố của anh cũng tên là Edward nữa.”

“Phải, đúng thế. Sao – ?” hắn ta dừng lại và rồi nói, “Hmm.”

“Sao vậy?”

“Em bé cũng thích giọng nói của anh.”

“Đương nhiên là em bé thích rồi.” Bây giờ thì giọng điệu của cô ấy gần như là hả hê. “Anh có một giọng nói hay nhất trong vũ trụ này. Ai mà không thích nó chứ?”

“Em có nghĩ tới một vài cái tên khác không?” Rosalie hỏi sau đó, ngả người qua thành ghế với cùng một sự ngạc nhiên, một cách thèm muốn trên gương mặt cô ta giống như Bella. “Nếu lỡ là con gái chứ không phải con trai thì sao?”

Bella lau đôi má đang ướt đẫm bằng mu bàn tay của cô ấy. “Em đã thử một vài cái rồi. Thử với Renée và Esme. Em đang nghĩ tới . . .  Ruh-nez-may.”

“Ruhnezmay?”

“R-e-n-e-s-m-e-e. Quái lạ quá hả?”

“Không, chị thích cái tên đó,” Rosalie cam đoan với cô ấy. Đầu của họ chụm vào với nhau, tóc vàng hoe và tóc màu nâu đỏ. “Nó nghe rất hay. Và cũng hợp với loài chúng ta, nên nó rất thích hợp.”

“Em vẫn nghĩ đứa bé là một Edward.”

Edward đang nhìn mông lung, gương mặt hắn ta hoàn toàn trống rống trong lúc hắn ta lắng nghe.

“Sao nào?” Bella hỏi, gương mặt cô ta bừng sáng. “Bây giờ thì em bé đang nghĩ gì thế?”

Đầu tiên hắn ta không trả lời, và rồi-làm tất cả chúng tôi ngạc nhiên một lần nữa, ba người riêng biệt và những tiếng hốt hoảng riêng biệt-hắn ta dịu dàng ngả đầu mình lên bụng cô ấy.

“Em bé yêu em,” Edward thì thầm trong tình trạng bàng hoàng. “Em bé hoàn toàn yêu mến em.”

Trong giây phút đó, tôi biết tôi hoàn toàn đơn độc. Hoàn toàn trơ trọi.

Tôi muốn tự đá mình khi tôi nhận ra tôi đã dựa vào tên hút máu đáng ghét đó bao nhiêu. Thật ngu ngốc-làm sao mà có thể tin được một kẻ hút máu cơ chứ! Đương nhiên hắn ta sẽ phản bội tôi vào phút cuối.

Tôi đã tin tưởng  hắn ta sẽ ủng hộ tôi. Tôi đã tin tưởng hắn ta đã chịu khổ nhiều hơn tôi chịu. Và, trên tất cả, tôi đã tin tưởng hắn cũng ghét cái thứ ghê tởm đang giết chết Bella hơn là tôi ghét nó.

Tôi đã tin tưởng hắn ta như thế.

Vậy mà bây giờ họ lại cùng chung ý nghĩ, hai người bọn họ cúi xuống con quái vật lớn nhanh như thổi và tàng hình với cặp mắt sáng ngời như một gia đình hạnh phúc.

Và tôi hoàn toàn đơn độc với lòng căm ghét của mình và nỗi đau lớn tới mức khiến tôi có vẻ như là đang bị tra tấn. Giống như đang bị từ từ kéo lê qua một cái giường đầy dao găm. Đau tới mức có thể mỉm cười với thần chết chỉ để khỏi chịu nỗi đau khổ này.

Cơn giận giải tỏa mấy cơ bắp bị đông cứng của tôi, và tôi đứng thẳng dậy.

Ba người bọn họ ngẩng ngay đầu lên, và tôi nhìn nỗi đau của tôi gợi lại trên gương mặt Edward khi hắn ta xâm nhập vào đầu óc tôi một lần nữa.

“Ahh,” hắn ta nghẹt thở.

Tôi không biết tôi đang làm cái gì; tôi đứng đó, run rẩy, sẵn sàng để chạy lao tới lối thoát đầu tiên mà tôi có thể nghĩ ra.

Di chuyển bất thình lình như một con rắn, Edward phóng tới một cái bàn nhỏ và lấy thứ gì đó từ trong ngăn kéo bàn ra. Hắn ta ném nó cho tôi, và tôi chộp lấy vật đó bằng bản năng.

“Đi đi, Jacob. Đi khỏi đây đi.” Hắn ta không nói một cách gay gắt-hắn ta ném những từ ngữ đó tới tôi giống như một cái phao. Hắn ta đang giúp tôi kiếm ra lối thoát mà tôi đang muốn gần chết.

Cái vật trong tay tôi là một chùm chía khóa xe.

9 phản hồi (+add yours?)

  1. hoacai
    Tháng 1 23, 2009 @ 08:39:01

    cam on cac ban da post nhung trang truyen nay len nhe. Chuc nam moi tot lanh.

  2. hoacai
    Tháng 1 23, 2009 @ 08:41:01

    cam on cac ban da post nhung trang truyen nay len nhe. Chuc nam moi tot lanh.

  3. tnklinh
    Tháng 1 24, 2009 @ 07:48:56

    Truyện hay lắm, cám ơn các bạn rất nhiều. Năm mới vui vẻ.

  4. Nasi
    Tháng 1 25, 2009 @ 17:39:45

    Đội ơn bạn Dnth2004 nhiều lắm :) vì đã post tác phẩm này :)

    Chờ tiếp mấy chương còn lại của bạn :)

    btw, happy new year :) )

  5. Nhien
    Tháng 2 03, 2009 @ 10:51:20

    Thank u guys so much!

  6. thuyduong
    Tháng 6 02, 2009 @ 23:38:23

    Cảm ơn bạn nhiều vì đã dịch mấy trang này nhé,đọc hay lắm.Chờ những trang dịch tiếp theo của bạn đó ^^

  7. yiyi
    Tháng 6 21, 2009 @ 05:44:35

    ban ui chuong 17 , 18 19 …… nua seo hem co ze dang coi hay
    post len nhanh nhanh di ban ui dang ghie`n
    tk ban nhiu` lem nhoa’ vi da~ port nhung chuong trc len tk nhiu` co may chung sao nua thi cang tot ^^

  8. BlueTiger
    Tháng 11 23, 2009 @ 13:25:25

    Rat cam on ban da post. Mong duoc xem nhung chuong ke tiep.

  9. TiffanyVow
    Tháng 12 22, 2009 @ 06:15:48

    chi dich hay wa nhung ma sao chi ko dich tron ca bo BD lun ( tiec wa ah )

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.