Hừng Sáng – Chương 10

Credit: dntd (aka True_love of HOL) và chỉnh sửa bởi dnth2004

10. Tại sao tôi lại không bỏ đi? Oh, phải rồi, vì tôi là một thằng ngốc.

Tôi cảm thấy như là – tôi cũng không biết giống như gì nữa. Giống như mọi chuyện này đều không có thật vậy. Giống như tôi đang ở trong một tình huống tồi tệ tới mức nực cười. Thay vì làm một tên gàn dở đang chuẩn bị hỏi người dẫn đầu đội cổ động đi dự buổi khiêu vũ cuối niên học, thì tôi lại là một tên người sói hạng hai sắp yêu cầu vợ của một tên ma cà rồng lấy mình và sinh con. Hay thật.

Không, tôi không thể làm như vậy. Nó thật bệnh hoạn và sai lầm. Tôi sẽ quên đi hết những gì hắn vừa nói.

Nhưng tôi sẽ nói chuyện với cô ấy. Tôi sẽ thử khiến cô ấy nghe theo lời mình.

Và chắc là cô ấy sẽ không nghe đâu. Giống như mọi lần vậy.

Edward không trả lời hay có ý kiến gì về những suy nghĩ của tôi khi hắn dẫn đường vào lại trong nhà. Tôi tự hỏi về chỗ mà hắn đã chọn để nói chuyện. Chố đó có phải đã đủ xa để mọi người trong nhà không nghe được những lời thì thầm của hắn không? Có phải vì vậy mà hắn chọn chỗ đó không?

Có lẽ. Khi chúng tôi đi qua cửa, những người nhà Cullen nhìn chúng tôi bằng cặp mắt nghi ngờ và bối rối. Không ai tỏ vẻ ghê tởm hay bị xúc phạm cả. Như vậy là không ai nghe được gì về sự giúp đỡ mà Edward đã hỏi tôi hết.

Tôi chần chừ nơi ngưỡng cửa, không chắc mình nên làm cái gì bây giờ. Đứng đây cũng tốt hơn một chút, có thể thở được bằng một ít không khí từ ngoài bay vào.

Edward đi vào giữa đám người kia, hai vai cứng đơ. Bella quan sát hắn một cách lo âu, và rồi mắt cô ấy chuyển sang tôi trong vài giây. Sau đó cô ấy lại nhìn anh ta.

Gương mặt cô ấy tái xám đi, và tôi có thể hiểu ý của hắn về chuyện áp lực làm bệnh tình cô ấy trầm trọng hơn.

“Chúng ta sẽ để cho Jacob với Bella nói chuyện riêng,” Edward nói. Không có một chút tình cảm nào trong giọng nói của anh ta. Như một robot vậy.

“Phải bước qua xác của tôi đã,” Rosalie rít lên với hắn. Cô ta vẫn đang lởn vởn bên cạnh đầu Bella, một bàn tay lạnh giá của cô ta khư khư đặt lên một bên má đã tái xanh của Bella.

Edward không thèm nhìn cô ta. “Bella,” anh ta vẫn nói với giọng điệu trống rỗng đó. “Jacob muốn nói chuyện với em. Em có sợ khi ở một mình với cậu ta không?”

Bella nhìn tôi, bối rối. Sau đó cô ấy nhìn qua Rosalie.

“Rose, không sao đâu. Jake không làm hại chúng ta đâu. Đi với Edward đi.”

“Đó có thể là một cái bẫy,” tóc vàng hoe cảnh báo.

“Em không thấy như thế,” Bella nói.

“Carlisle và em lúc nào cũng sẽ ở trong tầm nhìn của chị, Rosalie,” Edward nói. Giọng nói rỗng tếch kia bắt đầu rạn nứt, báo hiệu sự tức giận trong nó. “Chúng ta mới là người mà cô ấy phải sợ.”

“Không đâu,” Bella thì thầm. Mắt cô ấy long lanh, lông mi ướt đẫm. “Không phải thế đâu, Edward. Em không …”

Anh ta lắc đầu, mỉm cười một chút. Một nụ cười thật đau đớn. “Anh không có ý như vậy, Bella. Anh ổn mà. Đừng lo cho anh.”

Thật kinh khủng. Hắn đã đúng – cô ấy đang tự trách về chuyện làm tổn thương hắn ta. Cô ấy là một người chết vì nghĩa điển hình nhất. Chắc chắn là cô ấy đã sinh nhầm thời đại rồi. Cô ấy nên sống ở thời đại mà cô ta có thể tự đưa mình làm mồi cho sư tử vì chính nghĩa.

“Mọi người,” Edward nói, tay hắn ta kiên quyết chỉ về cánh cửa. “Làm ơn.”

Sự bình tĩnh mà hắn đang cố tỏ ra vì Bella đang bị dao động. Tôi có thể thấy hắn sắp trở thành người đàn ông hung hãn ban nãy. Những người khác cũng thấy điều này. Họ im lặng đi ra khỏi cửa trong khi tôi dịch sang một bên tránh đường. Họ di chuyển rất nhanh; trái tim tôi đập nhanh gấp bội và căn phòng đã trống không ngoại trừ Rosalie vẫn đang ngần ngừ ở giữa phòng, và Edward, vẫn đang đợi ở cửa.

“Rose,” Bella nói nhẹ nhàng. “Em muốn chị đi với họ.”

Tóc vàng hoe nhìn Edward trừng trừng và ra dấu cho anh ta đi trước. Anh ta biến mất sau cánh cửa. Cô ta quắc mắt nhìn tôi cảnh cáo, và rồi cô ta cũng biến mất.

Khi mà chỉ còn lại hai chúng tôi, tôi đi qua căn phòng và ngồi dưới sàn kế bên Bella. Tôi cầm hai bàn tay lạnh giá của cô ấy, nhẹ nhàng sưởi ấm nó.

“Cảm ơn, Jake. Như thế thật dễ chịu.”

“Mình không định nói dối đâu, Bells. Cậu nhìn thật tệ.”

“Mình biết,” cô ấy thở dài. “Mình nhìn thật đáng sợ.”

“Như một con vật dễ sợ nào đó trong đầm lầy vậy,” tôi đồng ý.

Cô ấy cười. “Thật là tốt khi có cậu ở đây. Thật tuyệt khi có thể mỉm cười. Mình không biết mình còn có thể chịu đựng bao nhiêu bi kịch nữa.”

Tôi đảo tròn đôi mắt.

“Được rồi, được rồi,” cô ấy đồng ý. “Mình tự chuốc lấy.”

“Đương nhiên rồi. Cậu đang nghĩ gì vậy Bells? Nghiêm túc đấy!”

“Có phải anh ấy bảo cậu mắng mình không?”

“Gần như vậy. Mặc dù mình không hiểu tại sao anh ta lại nghĩ là cậu sẽ nghe lời mình. Cậu chưa bao giờ nghe cả.”

Cô ấy thở dài.

“Mình nói cậu rồi -,” tôi bắt đầu nói.

“Cậu có biết là ‘mình đã nói rồi’ có một người em không, Jacob?” cô ấy hỏi, chận họng tôi lại. “Tên của anh ta là ‘im miệng đi’

“Hay đấy.”

Cô ấy mỉm cười. Da cô ấy căng ra để lộ rõ những xương xẩu. “Mình không nghĩ ra cái đó đâu – mình nghe được từ phim hoạt hình The Simpsons đó.”

“Mình không coi tập đó rồi.”

“Nó rất vui.”

Chúng tôi không nói gì trong vòng một phút. Bàn tay cô ấy bắt đầu ấm lại một chút.

“Có thật là anh ấy bảo cậu nói chuyện với mình không?”

Tôi gật đầu. “Nói lý với cậu. Rõ ràng là tớ đã thua cuộc trước khi bắt đầu rồi.”

“Vậy sao cậu còn nhận lời?”

Tôi không trả lời. Tôi không chắc là mình biết câu trả lời.

Tôi chỉ biết là – mỗi một giây tôi ở bên cạnh cô ấy chỉ làm tăng thêm nỗi đau tôi sẽ phải chịu sau này. Giống như một con nghiện với nguồn cung cấp bị giới hạn vậy, những tháng ngày còn lại của tôi đang tới. Tôi càng dấn sâu bây giờ thì sẽ càng khó khăn cho tôi sau này khi nguồn cung cấp của mình bị cạn kiệt.

“Nó sẽ được giải quyết thôi, cậu biết mà,” cô ấy nói sau một phút im lặng. “Mình tin là như thế.”

Điều này lại làm tôi nổi điên thêm lần nữa. “Có phải mất trí là một trong những căn bệnh của cậu không?” Tôi quát.

Cô ấy cười, mặc dù tôi tức tới giận run cả hai tay mình xung quanh bàn tay cô ấy.

“Chắc vậy,” cô ấy nói. “Mình không nói mọi chuyện sẽ được giải quyết một cách dễ dàng, Jake. Nhưng mà làm sao mình có thể sống qua những chuyện mà mình đã từng trải qua và không tin vào phép lạ lúc này?”

Phép lạ?”

“Nhất là với cậu,” cô ấy nói. Cô ấy mỉm cười. Cô ấy kéo một tay ra khỏi tay tôi rồi và ấn nó vào má tôi. Ấm hơn trước, nhưng nó vẫn lạnh so với da tôi, giống như phần lớn mọi thứ vậy. “Nhiều hơn tất cả mọi người, cậu có một vài phép lạ đang đợi để khiến mọi chuyện tốt đẹp cho cậu.”

“Cậu đang lảm nhảm cái gì vậy?”

Vẫn mỉm cười. “Edward đã nói với mình một lần – về chuyện kết duyên của cậu. Anh ấy nói nó giống như là A Midsummer Night’s Dream, giống như phép lạ. Cậu sẽ tìm được người mà cậu thật sự muốn tìm, Jacob, và sau đó có thể mọi chuyện sẽ rõ ràng thôi.” (1)

Nếu cô ấy không phải trông thật yếu ớt thì có lẽ là tôi đang nằm mơ.

Vì như thế, tôi đã gầm lên với cô ấy.

“Nếu cậu nghĩ sự kết duyên như vậy có thể làm cho tình trạng điên rồ này khá hơn ….” tôi cố gắng để nghĩ ra từ thích hợp. “Cậu có thật sự nghĩ là chỉ vì một ngày nào đó tớ sẽ kết duyên với một kẻ lạ mặt nào đấy mà mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp?” Tôi chỉ thẳng một ngón tay tới cái bụng căng ra của cô ấy. “Nói cho mình biết còn ý nghĩa gì nữa, Bella! Việc mình yêu cậu có ý nghĩa gì không? Việc cậu yêu anh ta lại có ý nghĩa gì? Khi mà cậu chết” – chữ đó là một tiếng gầm gừ – ” làm sao mọi chuyện có thể trở lại tốt đẹp được? Cậu chịu những cơn đau đớn này vì cái gì? Vì mình, vì cậu, vì anh ta! Cậu sẽ giết chết anh ta luôn đấy, nhưng không phải là mình lo lắng về điều này.” Cô ấy co rúm lại, nhưng tôi vẫn tiếp tục. “Như vậy đến phút cuối nó mang ý nghĩa gì cho câu chuyện tình yêu sai lầm của cậu? Nếu nó có bất cứ ý nghĩa gì, làm ơn cho mình biết, Bella, bởi vì mình không hề thấy nó.”

Cô ấy thở dài. “Mình vẫn chưa biết, Jake. Nhưng mình chỉ … cảm thấy …  là mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp, khó để thấy điều đó bây giờ lắm. Mình đoán cậu có thể gọi nó là niềm tin.”

“Cậu đang hấp hối cho một cái gì đó không có thật, Bella! Không có gì cả!”

Tay cô ấy từ mặt tôi hạ xuống cái bụng căng phồng của cô ấy, vuốt ve nó. Cô ấy không cần phải nói ra để tôi biết cô ấy đang nghĩ gì. Cô ấy đang chết vì .

“Mình sẽ không chết đâu,” cô ấy nói qua kẽ răng, và tôi có thể chắc là cô ấy đang lập lại những gì cô ấy nói lúc trước. “Mình sẽ giữ cho tim mình đập. Mình đủ mạnh mẽ để làm điều đó.”

“Đó chỉ một đống rác rưởi thôi Bella. Cậu đã cố gắng để theo kịp với cái điều phi tự nhiên này quá lâu rồi. Không có người bình thường nào có thể làm điều đó. Cậu không đủ sức đâu.” Tôi giữ gương mặt cô ấy trong tay mình. Tôi không cần tự bảo mình phải nhẹ nhàng. Tất cả những gì về cô ấy đều hét lên dễ vỡ.

“Mình có thể làm được. Mình có thể làm được,” cô ấy lẩm bẩm, nghe rất giống với mấy cuốn sách nhạc của mấy đứa trẻ.

“Mình không thấy như vậy. Vậy kế hoạch của cậu là gì? Mình hi vọng là cậu có sẵn.”

Cô ấy gật đầu, không nhìn vào mắt tôi. “Cậu có biết Esme đã nhảy xuống vực thẳm không? Ý tớ là khi cô ấy còn là người ấy.”

“Thì sao nào?”

“Thì cô ấy đã cận kề với cái chết tới mức mà người ta không thèm đem cô ấy đi cấp cứu nữa – họ đưa cô ấy tới thẳng nhà xác. Mặc dù tim bà ấy vẫn còn đập khi mà Carlisle tìm thấy cổ …”

Vậy ra đó là ý của cô ấy khi cô ấy nói giữ cho tim mình còn đập.

“Cậu không có ý định sống sót như con người,” tôi tuyên bố đều đều.

“Không. Mình đâu có ngốc.” Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi. “Mình đoán là cậu có ý kiến khác về vần đề này.”

“Cải tử hồi sinh kiểu ma cà rồng,” tôi lầm bầm.

“Nó có hiệu quả với Esme mà.Và Emmett, và Rosalie, và ngay cả Edward nữa. Không có ai trong số họ là khỏe mạnh cả. Carlisle chỉ là biền đổi họ bởi vì hoặc là như thế hoặc chết. Ông ấy đâu có kết thúc mạng sống mà ông ấy bắt đầu một sự sống mới.”

Tôi cảm thấy một chút gì đó hối hận về người bác sĩ ma cà rồng tử tế kia giống như trước đây. Tôi đẩy ý nghĩ đó đi chỗ khác và bắt đầu năn nỉ.

“Nghe mình này, Bells. Đừng làm như vậy.” Giống như lúc trước, khi nhận được cú điện thoại từ chú Charlie, tôi có thể thấy nó ảnh hưởng tôi tới mức nào. Tôi nhận ra rằng mình cần cô ấy phải sống, dưới một hình thức nào đó. Dưới mọi hình thức. Tôi hít sâu vào. “Đừng đợi tới quá trễ, Bella. Không phải cách đó. Phải sống. Được không? Chỉ cần cậu sống thôi. Đừng làm như vậy với mình. Đừng làm như vậy với anh ta.” Giọng của tôi lớn hơn, cứng hơn. “Cậu biết anh ta sẽ làm gì khi cậu chết. Cậu đã từng thấy trước đây rồi. Cậu muốn anh ta quay lại với mấy tên sát nhân người Ý kia ah?” Cô ấy khụy xuống chiếc ghế bành.

Tôi không nhắc tới tôi cảm thấy nó không quan trọng như thế nào về sống chết của hắn trong lúc này.

Ráng sức để khiến giọng mình nhẹ nhàng hơn, tôi hỏi, “Nhớ cái lần mình bị thương vì lũ ma ca rồng mới sinh không? Cậu đã nói gì với mình?

Tôi đợi, nhưng cô ấy không trả lời. Cô ấy bậm chặt môi lại.

“Cậu nói mình phải ngoan ngoãn và nghe lời bác sĩ Carlisle,” tôi nhắc cô ấy. “Và mình đã làm gì? Mình nghe lời con ma cà rồng ấy. Vì cậu.”

“Cậu nghe lời vì đó là điều đúng phải làm.”

“Được rồi – lý do nào cũng được.”

Cô ấy hít vào một hơi sâu. “Đó không phải là điều đúng để làm bây giờ.” Ánh mắt cô ấy hướng về cái bụng căng tròn và cô ấy thầm thì trong hơi thở, “Mình không giết con trai mình đâu.”

Tay tôi lại rung lên lần nữa. “Oh, mình vẫn chưa nghe tin mừng này. Một bé trai hoạt bát hả? Đáng lý phải mua tới đây vài quả bong bóng màu xanh.”

Mặt cô ấy hồng lên. Một màu thật đẹp – nó găm vào ruột gan tôi như một lưỡi dao vậy. Một con dao răng cưa, cùn và rỉ sét.

Tôi sắp sửa thua rồi. Lại một lần nữa.

“Mình không biết có phải là con trai không,” cô ấy thừa nhận, có một chút ngượng ngập. “Siêu âm không có hiệu quả. Cái màng bọc xung quanh em bé quá dày – giống như là da vậy. Cho nên em bé vẫn là một bí mật nhỏ. Nhưng mình luôn thấy một đứa con trai trong đầu mình.”

“Nó không phải là một em bé xinh đẹp trong đó đâu, Bella.”

“Chúng ta sẽ biết thôi,” cô ấy nói. Gần như là tự mãn.

Cậu sẽ không đâu,” tôi càu nhàu.

“Cậu thật bi quan quá đó, Jacob. Chắc chắn là có một cơ hội để mình vượt qua tất cả chuyện này mà.”

Tôi không thể trả lời. Tôi nhìn xuống và thở sâu và chậm rãi, cố gắng đè nén cơn giận của mình.

“Jake,” cô ấy nói, và cô ấy vỗ nhẹ tay tôi, vuốt nhẹ má tôi. “Mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi. Shh. Không sao đâu.”

Tôi không nhìn lên. “Không. Nó sẽ không tốt đẹp đâu.”

Cô ấy lau cái gì đó ươn ướt trên má tôi. “Shh.”

“Vì cái gì nào, Bella?” Tôi chăm chú nhìn tấm thảm màu xanh xám. Đôi chân trần của tôi đã bị nhuốm bẩn, để lại những vết dơ trên sàn nhà. Tốt thôi. “Tớ nghĩ vấn đề lớn nhất là cậu muốn tên ma cà rồng của cậu hơn bất cứ thứ gì chứ. Và bây giờ thì cậu bỏ rơi anh ta ngay ah? Điều đó không đúng gì cả. Cậu muốn làm mẹ dữ dội như thế từ lúc nào vậy? Nếu cậu muốn làm mẹ nhiều như thế, tại sao cậu lại chịu cưới một tên ma cà rồng?”

Tôi đã đi rất gần tới lời đề nghị mà anh ta muốn tôi làm. Tôi có thể thấy những lời nói này đang dẫn đường tôi tới đó, nhưng tôi lại không thể đổi hướng nó được.

Cô ấy thở dài. “Không phải như vậy. Mình không thật sự quan tâm tới chuyện có em bé. Mình còn không nghĩ tới điều đó nữa là. Nó không phải chỉ là có con. Nó … là … đứa bé này.”

“Nó là một tên sát nhân, Bella. Nhìn bản thân cậu kìa.”

“Nó không phải. Là mình. Chỉ tại cơ thể mình quá yếu đuối. Nhưng mình đủ mạnh mẽ để trải qua chuyện này mà Jake,  mình có thể-”

“Aw, xem nào! Im đi, Bella. Cậu có thể dùng đống rác rưởi này để thuyết phục tên hút máu chồng cậu, nhưng cậu không lừa được mình đâu. Cậu biết là cậu không đủ sức đề vượt qua chuyện này.”

Cô ấy trừng mắt với tôi. “Mình không biết điều đó. Mình lo lắng về nó, chắc rồi.”

Lo lắng về nó,” tôi lập lại qua kẽ răng.

Cô ấy kêu khẽ lên và sau đó ôm chặt lấy bụng. Sự tức giận của tôi tan biến như một cái công tắc đèn bị tắt đi.

“Mình không sao,” cô ấy nói hổn hển. “Không gì đâu.”

Nhưng tôi không nghe thấy; tay cô ấy đã kéo chiếc áo lạnh sang một bên, và tôi chết sững, nhìn một cách hãi hùng vào phần da lộ ra ngoài. Bụng cô ấy nhìn như nó bị nhuộm đen bởi những đốm mực to màu tím than.

Cô ấy thấy ánh nhìn của tôi, và cô ấy kéo chiếc áo lại như cũ.

“Thằng bé thật mạnh mẽ, vậy thôi,” cô ấy bào chữa.

Những vết mực đó là những vết thâm tím.

Tôi gần như mắc nghẹn, và tôi đã hiểu những gì anh ta nói, về chuyện nhìn nó hành hạ cô ấy. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy bản thân mình cũng trở nên điên dại.

“Bella,” tôi nói.

Cô ấy nghe được sự thay đổi trong giọng nói của tôi. Cô ấy nhìn lên, vẫn thở một cách khó nhọc, với đôi mắt bối rối.

“Bella, đừng làm như vậy.”

“Jake -”

“Nghe mình này. Khoan hãy bỏ cuộc đã. Được chứ? Hãy nghe này. Nếu lỡ như …?”

“Nếu lỡ như chuyện gì?”

“Nếu như lần này không phải là một ván bài duy nhất? Nếu như không phải một hoặc là không có gì hết? Hay là cậu nghe lời bác sĩ Carlisle như một cô bé ngoan ngoãn, và giữ mạng sống của mình?”

“Mình sẽ không -”

“Mình vẫn chưa nói xong. Như vậy cậu sẽ còn sống. Sau đó cậu có thể bắt đầu lại từ đầu. Chuyện này không có kết quả gì cả. Thử lại lần nữa đi.”

Cô ấy cau mày. Cô ấy giơ một tay lên đụng vào chỗ mà hai lông mày tôi đang chau lại với nhau. Ngón tay cô ấy làm giãn nó ra trong lúc cô ấy đang cố gắng hiểu xem tôi muốn nói gì.

“Mình không hiểu. . . . Ý cậu là gì? Nói lại lần nữa đi. Cậu không nghĩ là Edward sẽ để cho mình . . . ? Mà có gì khác biệt cơ chứ? Mình chắc là đứa bé nào cũng -”

“Phải,” tôi quát. “Đứa con nào của anh ta cũng như vậy thôi.”

Gương mặt mệt mỏi của cô ấy chỉ trở nên bối rối hơn. “Là sao?”

Nhưng tôi không thể nói thêm được gì nữa. Không có được gì hết. Tôi sẽ không bao giờ có thể cứu cô ấy từ chính bản thân cô ấy. Tôi chưa bao giờ có khả năng làm điều đó.

Rồi thì cô ấy chớp mắt, và tôi có thể thấy là cô ấy đã hiểu ra.

“Oh. Ugh. Làm ơn đi, Jacob. Cậu nghĩ mình nên giết con mình và thay thế nó bằng một cái gì đó tương tự ah? Thụ tinh nhân tạo?” Cô ấy đang tức giận. “Sao mình lại muốn có con của một người xa lạ nào đó chứ? Mình cho rằng điều đó không làm nên khác biệt gì? Em bé nào cũng được sao?”

“Mình không có ý như vậy,” tôi nói khẽ. “Không phải là người lạ.”

Cô ấy nghiêng về phía trước. “Vậy cậu đang nói về cái gì thế?”

“Không có gì. Mình không nói gì cả. Lúc nào cũng vậy.”

“Chuyện này từ đâu ra vậy?”

“Quên chuyện đó đi, Bella.”

Cô ấy cau mày, nghi ngờ. “Có phải anh ấy bảo cậu nói vậy không?”

Tôi ngần ngừ, ngạc nhiên vì cô ấy đoán ra quá nhanh. “Không.”

“Anh ấy đã làm vậy đúng không?”

“Không phải, thật đấy. Anh ta không nói gì tới thụ tinh gì đó.”

Mặt cô ấy giãn ra, và ngã người vào trong mấy cái gối, nhìn thật mệt mỏi. Cô ấy nhìn sang một bên khi nói, hoàn toàn không phải nói chuyện với tôi. “Anh ấy có thể làm mọi chuyện vì mình. Còn mình thì lại làm tổn thương anh ấy quá nhiều. . . . Nhưng anh ấy đang nghĩ gì vậy? Sao có thể nghĩ mình sẽ đánh đổi đứa bé này” – tay cô ấy xoa bụng mình -”cho một đứa con của một người xa lạ nào đó. . . .” Cô ấy lầm bầm đoạn cuối, và rồi giọng cô ấy lạc đi. Đôi mắt ướt đẫm.

“Cậu không cần phải làm tổn thương anh ta,” tôi thì thầm. Nó đốt cháy cuống họng tôi như uống phải thuốc độc khi phải năn nỉ cho hắn, nhưng tôi biết khía cạnh này có lẽ là sự đánh cuộc tốt nhất của tôi để giữ mạng sống cho cô ấy. Vẫn là một ngàn ăn một. “Cậu có thể khiến anh ta vui trở lại, Bella. Mình thật sự nghĩ là anh ta đang bỏ cuộc. Thành thật mà nói thì mình nghĩ vậy.”

Cô ấy không có vẻ gì là đang lắng nghe cả; tay cô ấy vừa xoa vòng tròn trên cái bụng bị ngược đãi của mình vừa cắn môi. Sau một khoảng thời gian khá dài. Tôi tự hỏi người nhà Cullens có đang ở xa lắm không. Họ có nghe thấy sự cố gắng đầy thống thiết của tôi để thuyết phục cô ấy?

“Không phải là người lạ?” cô ấy lẩm bẩm một mình. Tôi lưỡng lự. “Chính xác là Edward đã nói gì với cậu thế?” cô ấy hạ thấp giọng.

“Không gì. Anh ta chỉ nghĩ là có thể cậu sẽ nghe lời mình.”

“Không phải cái đó. Về chuyện thử lại lần nữa ấy.”

Cô ấy nhìn thẳng vào tôi, và tôi có thể thấy là tôi đã tiết lộ quá nhiều rồi.

“Không có gì hết.”

Miệng cô ấy há nhỏ. “Wow.”

Nối tiếp đó là một sự tĩnh lặng trong vài nhịp tim đập. Tôi nhìn xuống chân một lần nữa, không đủ sức nhìn thẳng vào mắt cô ấy.

“Anh ấy thật sự có thể làm tất cả, có phải không?” cô ấy thì thầm.

“Mình nói với cậu là anh ta đang điên lên mà. Thật đấy, Bells.”

“Mình ngạc nhiên cậu đã không kể tội anh ấy ngay lập tức. Để khiến anh ấy bị phiền.”

Khi tôi nhìn lên, cô ấy đang cười toe toét.

“Đã từng nghĩ tới rồi.” Tôi ráng cười lại, nhưng tôi có thể cảm thấy nụ cười gượng trên mặt mình.

Cô ấy biết tôi đang đề nghị về cái gì, và cô ấy cũng không cần suy nghĩ tới lần thứ hai về nó. Tôi nên biết là cô ấy sẽ không đâu. Nhưng điều đó vẫn khiến tôi đau nhói.

“Cũng không có nhiều điều mà cậu sẽ không làm vì mình, đúng không?” cô ấy nói nhỏ. “Mình thật không hiểu tại sao cậu phải để tâm tới. Mình không xứng với ai trong hai người cả.”

“Điều đó cũng không gì khác biệt cả, đúng không?”

“Không phải lần này.” Cô ấy thở dài. “Mình ước mình có thể giải thích rõ ràng cho cậu hiểu. Mình không thể làm hại nó” – cô ấy chỉ vào bụng mình – ” cũng như mình không thể cầm súng lên và bắn cậu vậy. Mình yêu con trai mình.”

“Sao cậu cứ phải yêu những gì tồi tệ vậy, Bella?”

“Mình không nghĩ là mình như vậy.”

Tôi nuốt cục nghẹn trong họng mình để có thể khiến giọng nói trở nển cứng rắn như tôi muốn. “Tin mình đi.”

Tôi bắt đầu đứng dậy.

“Cậu đi đâu vậy?”

“Mình ở đây cũng không làm gì được.”

Cô ây giơ bàn tay gầy guộc của mình ra, cầu xin. “Đừng đi mà.”

Tôi có thể thấy cơn nghiện trong người đang gào thét, kêu tôi phải ở gần cô ấy.

“Mình không thuộc về nơi này. Mình phải trở về thôi.”

“Sao cậu lại tới đây hôm nay?” cô ấy hỏi, vẫn đưa tay ra một cách yếu ớt.

“Chỉ để coi cậu có thật sự còn sống không. Mình không tin là cậu bị bệnh như chú Charlie nói.”

Tôi không thể đoán được là cô ấy có tin điều đó hay không dựa vào gương mặt cô ấy.

“Cậu có quay lại đây lần nữa không? Trước khi . . .”

“Mình không ở lại xung quanh và nhìn cậu chết dần chết mòn đâu, Bella.”

Cô ấy lưỡng lự. “Cậu nói đúng, cậu nói đúng. Cậu nên đi đi.”

Tôi đi về hướng cửa.

“Bye,” cô ấy thì thầm sau lưng tôi. “Mình yêu cậu, Jake.”

Tôi suýt nữa là quay lại. Tôi gần như đã quay người lại và khụy xuống đầu gối mình và bắt đầu năn nỉ thêm lần nữa. Nhưng tôi biết tôi nên từ bỏ Bella, từ bỏ sự ngây thơ một cách lạnh lùng của cô ấy, trước khi cô ấy có thể giết chết tôi, giống như cô ấy đang giết chết hắn.

“Chắc rồi, đương nhiên rồi,” tôi lầm bầm trên đường ra ngoài.

Tôi không thấy con ma cà rồng nào cả. Tôi bỏ mặc chiếc xe của mình, đang dựng trơ trọi chính giữa bãi cỏ. Nó không đủ nhanh cho tôi bây giờ. Bố tôi sẽ hoảng kinh – Sam cũng sẽ vậy. Bầy đàn sẽ làm gì khi không nghe được tin tức của tôi? Họ sẽ nghĩ là gia đình Cullen đã giết tôi trước khi tôi có cơ hội giết họ chứ? Tôi cởi bỏ quần áo, không quan tâm có ai đang nhìn hay không, và bắt đầu chạy. Tôi hòa mình vào những bước chân dài của một con sói.

Bọn họ đang đợi. Đương nhiên là họ đang đợi.

Jacob, Jake, tám giọng nói đồng thanh trong yên lòng.

Về nhà ngay đi, giọng nói của Alpha ra lệnh. Sam đang điên tiết lên.

Tôi cảm thấy Paul biến đi mất, và tôi biết Billy và Rachel đang đợi để nghe tin tức của tôi. Paul quá háo hức thông báo cho họ tin tốt lành là tôi đã không trở thành đồ ăn của ma cà rồng mà không đợi nghe toàn bộ câu chuyện.

Tôi không cần phải nói với bầy đàn là tôi đang trên đường tới – họ có thể thấy rừng cây đang nhòa đi khi tôi chạy nước rút về nhà. Tôi không cần phải nói với họ là tôi đã điên lên rồi. Sự buồn nôn trong đầu tôi rất rõ ràng.

Họ nhìn thấy tất cả những cảnh khủng khiếp đó – cái bụng bầm tím của Bella; giọng nói thếu thào của cô ấy: thằng bé thật mạnh mẽ, vậy thôi; người đàn ông bị thiêu sống trên gương mặt Edward: nhìn thấy cô ấy bệnh hoạn và đang chết dần đi nhìn nó đang làm hại cô ấy; Rosalie lảng vảng bên cạnh thân thể thiếu sinh khí của Bella: mạng sống của Bella không có ý nghĩa gì với cô ta – và lần đầu tiên mà tất cả mọi người không có gì để nói cả.

Sự sửng sốt của họ chỉ là những tiếng hét im lặng trong đầu tôi. Họ đều lặng đi không nói được.

!!!!

Tôi đã đi tới nửa đường về nhà trước khi mọi người hồi phục. Sau đó thì họ đều chạy ra để gặp tôi.

Trời đã gần tối – mây hoàn toàn che phủ mất cảnh hoàng hôn. Tôi liều lĩnh đi ngang qua đường cái và biến mất trước khi bị bắt gặp.

Chúng tôi gặp nhau khoảng mười dặm bên ngoài La Push, ở bãi đất trống bị bỏ hoang bởi những tiều phu. Nó nằm cách biệt với bên ngoài, chen vào chính giữa hai ngọn núi, chỗ mà không ai có thể nhìn thấy chúng tôi. Paul tụ họp với họ khi tôi tới, vậy là bầy đàn đã đầy đủ.

Những tiếng rì rào trong đầu tôi hoàn toàn hỗn loạn. Tất cả mọi người la hét cùng một lúc.

Lông cổ của Sam dựng đứng lên hết, và anh ấy gầm gừ không ngừng trong lúc anh ta đi tới đi lui xung quanh đỉnh của vòng tròn. Paul với Jared đi như vô hình sau anh ấy, tai của họ dính chặt lấy đầu. Nguyên vòng tròn đều bị kích động, đứng thẳng và gầm gừ nho nhỏ.

Đầu tiên sự giận dữ của họ rất mơ hồ, và tôi đã nghĩ họ giận dữ với tôi. Tôi quá mệt mỏi để quan tâm tới. Họ có thể làm bất cứ cái gì mà họ muốn với tôi vì đã phá vỡ trật tự.

Và rồi những ý nghĩ hoảng loạn bắt đầu xuất hiện cùng một lúc.

Làm sao có thể? Điều đó là có ý gì? Nó sẽ trở thành gì đây?

Không an toàn. Không đúng. Rất nguy hiểm.

Phi tự nhiên. Hoàn toàn vô lý. Một sự ghê tởm.

Chúng ta không thể chấp nhận điều đó.

Bầy đàn đang đi tới đi lui giống nhau, nghĩ giống nhau, tất cả ngọai trừ tôi và một người nữa. Tôi ngồi bên cạnh một người anh em nào đó, quá sửng sốt để nhìn qua bằng mắt mình hay đầu óc mình và xem ai đang ngồi kế tôi, trong khi bầy đàn đi xung quanh chúng tôi.

Bản hiệp ước không có nói tới điều này.

Chuyện này sẽ khiến mọi người đều bị nguy hiểm.

Tôi cố gắng để hiểu những giọng nói đang tăng dần, cố gắng để theo dõi những hướng mà những suy nghĩ đó đang nghĩ tới, nhưng nó không có ý nghĩa gì cả. Hình ảnh trung tâm trong suy nghĩ của họ là hình ảnh của tôi – hình ảnh tệ nhất trong bọn họ. Những vết bầm tím của Bella, gương mặt Edward khi hắn nổi giận.

Bọn họ cũng sợ điều này.

Nhưng họ sẽ không làm gì cả.

Bảo vệ Bella Swan.

Chúng ta không thể để điều này làm ảnh hưởng tới mình.

Sự an toàn của gia đình chúng ta, của tất cả mọi người ở đây, quan trọng hơn là sinh mạng của một con người.

Nếu họ không giết nó, thì chúng ta phải làm.

Bảo vệ bộ lạc.

Bảo vệ gia đình của chúng ta.

Chúng ta phải giết nó trước khi quá trễ.

Một kí ức khác của tôi, lần này là giọng nói của Edward: Cái đó đang lớn dần. Rất nhanh.

Tôi đấu tranh để tập trung, để hiểu được từng giọng nói.

Không còn dư thời gian nữa, Jared nghĩ.

Tức là phải có chiến tranh, Embry cảnh báo. Một cuộc chiến trầm trọng.

Chúng ta đã sẵn sàng, Paul khẳng định.

Chúng ta có sự bất ngờ bên phía chúng ta, Sam nghĩ.

Nếu chúng ta bắt được họ chia ra, chúng ta có thể giết họ riêng lẻ. Điều đó sẽ tăng khả năng chiến thắng của chúng ta, Jared nghĩ, bắt đầu suy nghĩ chiến lược.

Tôi lắc đầu, ngồi dậy từ từ. Tôi cảm thấy loạng choạng – giống như những con sói cứ đi vòng tròn xung quanh làm tôi chóng mặt. Con sói bên cạnh tôi cũng ngồi dậy. Vai anh ta đụng vào tôi, giữ cho tôi đứng thẳng.

Đợi đã, tôi nghĩ.

Họ dừng lại trong vài phút rồi lại bắt đầu đi theo vòng tròn.

Còn rất ít thời gian, Sam nói.

Nhưng – anh đang nghĩ gì vậy? Anh không chịu tấn công họ vì phá vỡ hiệp ước mới hồi chiều. Rồi bây giờ anh lại lên kế hoạch cho một cuộc phục kích, khi mà hiệp ước vẫn còn nguyên vẹn?

Đây không phải là điều mà hiệp ước của chúng ta có thể đoán trước, Sam nói. Đây là hiểm họa cho mỗi một con người trong khu vực. Chúng ta không biết nhà Cullen đã sinh ra quái vật gì, nhưng chúng ta biết nó mạnh mẽ và lớn rất nhanh. Và thật là ngây thơ khi cứ đi theo bất cứ hiệp ước nào. Nhớ mấy con ma cà rồng mới sinh chúng ta đã chiến đấu không? Hoang dại, hung tợn, hoàn toàn không có lý lẽ và sự  kiếm chế nào. Tượng tưởng một con như thế, nhưng lại được bảo vệ bởi gia đình Cullen.

Chúng ta chưa biết – tôi thử ngắt lời.

Chúng ta không biết, anh ấy đồng ý. Và chúng ta không thể mạo hiểm với điều đó ở trường hợp này. Chúng ta chỉ có thể cho phép gia đình Cullen tồn tại trong khi chúng ta hoàn toàn chắc chắn là có thể tin tưởng họ không làm hại ai. Cái … thứ này thì không thể tin được.

Họ cũng không thích nó hơn chúng ta bao nhiêu.

Sam kéo gương mặt của Rosalie, sự lảng vảng đầy bảo vệ của cô ta, từ trong trí ức của tôi và để cho mọi người xem xét.

Một số người đã sẵn sàng chiến đầu vì nó, không cần biết nó là cái gì.

Nó chỉ là một đứa bé thôi mà.

Không phải như thế lâu đâu, Leah thì thầm.

Jake, người anh em, đây là một vấn đề lớn, Quil nói. Chúng ta không thể bỏ mặc nó.

Cậu đang làm nó trở nên nghiêm trọng hơn chính bản thân nó, tôi cãi. Người duy nhất bị nguy hiểm ở đây là Bella.

Một lần nữa là do sự lựa chọn của cô ta, Sam nói. Nhưng lần này quyết định của cô ta ảnh hưởng tới tất cả chúng ta.

Em không nghĩ vậy.

Chúng ta không thể mạo hiểm. Chúng ta không cho phép một đứa uống máu người đi săn trên đất của chúng ta.

Vậy thì bắt họ đi chỗ khác đi, con sói vẫn đang ủng hộ tôi nói. Là Seth. Đương nhiên.

Và bắt người khác phải chịu đựng mối đe đọa này ah? Khi những kẻ uống máu đi ngang qua đất của chúng ta, chúng ta tiêu diệt họ, không cần biết họ định đi săn ở nơi nào. Chúng ta bảo vệ tất cả những người mà chúng ta có thể.

Thật là điên khùng, tôi nói. Chỉ mới hồi chiều này anh còn sợ sẽ khiến bầy đàn bị nguy hiểm.

Em không thể tin được! Làm sao chúng ta có thể giết con quái vật đó mà không làm hại tới Bella?

Không có ai trả lời, nhưng sự im lặng này đã chứng minh được tất cả.

Tôi rít lên. Cô ấy cũng là con người! Không phải sự bảo vệ của chúng ta cũng bao gồm cả cô ấy sao?

Dù thế nào thì cô ta cũng đang hấp hối, Leah nghĩ. Chúng ta chĩ là làm nó xảy ra nhanh hơn mà thôi.

Đó là đòn giáng cuối cùng. Tôi nhảy khỏi Seth, hướng về chị cậu ta, với hàm răng nhe ra. Tôi đang chuẩn bị vồ lấy chân trái phía sau của cô ta thì tôi cảm thấy răng của Sam cắm vào bên hông mình, kéo tôi lại.

Tôi tru lên vì đau và giận dữ rồi quay sang nhìn anh ta.

Dừng lại! Anh ta ra lệnh với âm sắc của một Alpha.

Chân tôi dường như khụy xuống dưới thân mình. Tôi giật mạnh mình để dừng lại, chỉ xoay xở để đứng được trên chân mình hoàn toàn chỉ bằng sức mạnh ý chí của mình.

Ánh mắt anh ta nhìn sang nơi khác. Em không được quá đáng như vậy, Leah, anh ta hạ lệnh với chị ấy. Sự hi sinh của Bella là một cái giả phải trả qua đắt, và tất cả chúng ta phải thừa nhận điều đó.  Lấy đi một mạng người là tất cả những gì mà chúng ta đối kháng lại. Làm cái quyết định ngoại lệ này chẳng phải là chuyện hay ho gì. Chúng ta đều sẽ hối tiếc cho việc chúng ta làm tối nay.

Tối nay? Seth lập lại, sửng sốt. Sam – em nghĩ là chúng ta nên suy nghĩ thêm về vấn đề này. Ít ra là nên đi hỏi ý kiến các vị trưởng lão. Anh không thể thật sự muốn tụi em làm –

Chúng ta không có đủ thời gian cho lòng khoan dung của em với nhà Cullen bây giờ đâu. Không có thời gian để tranh luận nữa. Em sẽ làm những gì em được bảo, Seth.

Đầu gối trước của Seth khụy xuống, và đầu cậu ấy cúi xuống chịu sức nặng bắt buộc phải phục tùng một mệnh lệnh của Alpha.

Sam đi vòng quanh hai đứa chúng tôi.

Chúng ta cần nguyên một bầy đàn cho chuyện này. Jacob, em là chiến binh dũng mãnh nhất trong chúng ta. Em sẽ chiến đấu với chúng tôi đêm nay. Anh hiểu là chuyện này thật khó xử với em, cho nên em sẽ tập trung vào những chiến binh của họ – Emmett và Jasper Cullen. Em không cần phải để tâm tới … những chuyện khác. Quil và Embry sẽ chiến đấu với em.

Đầu gối của tôi run lên từng hồi; tôi đấu tranh để giữ cơ thể mình đứng thẳng trong khi giọng nói của Alpha giáng xuống ý chí của tôi.

Paul, Jared, và anh sẽ xử lý Edward và Rosalie. Anh nghĩ, từ những thông tin mà Jacob mang tới cho chúng ta, hai người họ sẽ là người bảo vệ Bella. Carlisle và Alice chắc chắn cũng sẽ ở gần bên cô ta, nhất là Esme. Brady, Collin, Seth, và Leah sẽ tập trung chiến đấu với họ. Bất cứ người nào có cơ hội tới gần – chúng tôi đều nghe thấy ý nghĩ của anh ấy lắp bắp với tên Bella – con quái vật đó sẽ ra tay. Giết chết con quái vật đó là mục tiêu lớn nhất của chúng ta.

Nguyên cả bầy càu nhàu đồng ý trong lo lắng. Sự căng thẳng khiến cho lông của tất cả mọi người đều xù lên. Họ đi qua đi lại nhanh hơn, và tiếng của những bàn chân dọng xuống sàn gỗ sắc nhọn hơn, móng vuốt xé toạc những vết dơ bẩn trên sàn.

Chỉ có tôi và Seth là im lặng, là mắt bão của những tiếng răng gầm gừ và những đôi tai phẳng lì. Mũi của Seth gần như là đụng xuống sàn, cúi mình dưới mệnh lệnh của Sam. Tôi cảm nhận được nỗi đau của cậu ấy về sự phản bội này. Đối với cậu ấy, đầy là một sự phản bạn – vào một lúc nào đó trong thời kì liên minh, chiến đấu bên cạnh Edward Cullen, Seth đã thật sự trở thành bạn của con ma ca rồng ấy.

Nhưng dù vậy, cậu ấy đã không phản kháng gì cả. Cậu ấy sẽ phục tùng không cần biết điều đó sẽ làm tổn thương cậu ấy tới mức nào. Cậu ấy không còn sự lựa chọn nào khác.

Còn tôi thì lại có sự lựa chọn nào chứ? Khi mà Alpha ra lệnh, bầy đàn phải nghe theo.

Sam chưa bao giờ dùng quyền lực của anh ấy như thế này trước đây; tôi biết anh ấy rất ghét phải nhìn thấy Seth quỳ trước anh ấy như một nô lệ quỳ dưới chân chủ nhân mình. Anh ấy sẽ không ép buộc như vậy nếu anh ấy nghĩ là mình còn một sự lựa chọn khác. Anh ấy không thể nói dối chúng tôi khi mà tâm can chúng tôi nối kết với nhau như thế này. Anh ấy thật sự tin nhiệm vụ của chúng tôi là phải giết chết Bella và quái thai mà cô ấy đang mang. Anh ấy thật sự tin rằng chúng tôi không còn nhiều thời gian nữa. Anh ấy tin điều đó đủ để sẵn sàng chết vì nó.

Tôi thấy anh ấy có thể tự mình đánh nhau với Edward; khả năng đọc được suy nghĩ của Edward khiến Sam nghĩ anh ta là kẻ thù nguy hiểm nhất. Sam sẽ không để cho bất cứ người nào khác gánh vác trọng trách này.

Anh ấy coi Jasper là người nguy hiểm thứ hai, đó là tại sao anh ấy giao nó cho tôi. Anh ấy biết tôi là người có cơ hội lớn nhất để thắng trong bầy. Anh ấy giao những con mồi dễ nhất cho mấy con sói non nớt và Leah. Cô bé Alice không hề nguy hiểm khi mà cô ta không thể dùng khả năng thấy được tương lai để giúp đỡ, và chúng tôi biết từ lần liên mình trước là Esme hoàn toàn không thể chiến đấu. Carlisle sẽ khó khăn hơn một chút, nhưng sự căm ghét bạo lực của ông ấy sẽ gây trở ngại cho ông ta.

Tôi cảm thấy mệt hơn Seth khi mà tôi lắng nghe Sam đưa ra kế hoạch, cố gắng đưa ra cách tốt nhất để khiến mỗi một người trong bầy có nhiều cơ hội sồng sót hơn.

Tất cả mọi chuyện đều bị lật ngược. Mới chiều nay, tôi còn lao vào rừng tìm kiếm cơ hội để tấn công họ. Nhưng Seth đã nói đúng – tôi chưa sẵn sàng cho cuộc chiến này. Tôi đã mù lòa vì lòng căm hờn của mình. Tôi không để bản thân xem xét nó kỹ lưỡng hơn, bởi vì tôi sẽ nhìn thấy điều đó nếu tôi làm như vậy.

Carlisle Cullen. Khi không nhìn ông ta với một cặp mắt đầy thành kiến, thì tôi không thể phủ nhận giết chết ông ta chính là giết người. Ông ấy là một người tốt. Tốt như bất cứ một con người nào mà chúng tôi phải bảo vệ. Có khi còn hơn nữa. Những người kia cũng vậy, tôi cho là như thế, nhưng tôi không cảm thấy rõ ràng như vậy về họ. Tôi không hiểu họ rõ như thế. Chỉ có Carlisle là người mà không muốn đánh trả hay cả khi để tự vệ. Đó là tại sao mà chúng tôi có thể giết chết ông ấy – bởi vì ông ấy không muốn chúng tôi, những kẻ thù của ông ta, phải chết.

Điều đó thật sai lầm.

Và nó không phải chỉ vì giết chết Bella cũng gần như là giết chết tôi, giống như tự sát ấy.

Mạnh mẽ lên, Jacob, Sam ra lệnh. Bộ lạc là trên hết.

Em đã sai rồi, Sam.

Lý do trước đây của em là sai. Nhưng bây giờ thì chúng ta có nhiệm vụ cần phải làm.

Tôi gắng hết sức mình. Không.

Sam gầm gừ và dừng ngay trước mặt tôi. Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi và một tiềng gầm phát ra từ kẽ răng anh ấy.

Có, người Alpha ra sắc lệnh, giọng nói của anh ta phồng lên với uy quyền của mình. Tối nay sẽ không có một chỗ hở nào trong kế hoạch của chúng ta cả. Em, Jacob, sẽ chiến đấu lại nhà Cullen với chúng tôi. Em, với Quil và Embry, sẽ đánh nhau với Jasper và Emmett. Em bắt buộc phải bảo vệ bộ lạc của chúng ta. Đó là lý do tại sao em tồn tại. Em sẽ phải hoàn thành nghĩa vụ của mình.

Hai vai của tôi khom xuống trong lúc cái mệnh lệnh đè nặng lên tôi. Chân của tôi sụp đổ, và tôi nằm dài trên bụng dưới chân anh ấy.

Không có người nào trong bầy có thể từ chối Alpha.

*Note:

(1) A Midsummer Night’s Dream – truyện của Shakespears nói về 2 cặp nam nữ bị lạc vào rừng. Trong đêm đầu tiên mà họ ngủ trong rừng thì bị một con quỷ nghịch ngợm nhỏ thuốc tình yêu vào mắt. Thuốc đó làm cho người ta khi tỉnh dậy sẽ yêu ngay người đầu tiên mà họ nhìn thấy.

(2) Alpha – Thủ lĩnh của bầy sói.

Hừng Sáng – Chương 9

Credit: dnth2004

9. Chắc như bắp là đã không ngờ tới việc này.

Tôi thực sự không dự tính sẽ chào tạm biệt cha của tôi.

Dù sao thì, chỉ cần một cú phone tới Sam là trò chơi sẽ kết thúc ngay. Họ sẽ ngăn tôi lại và bắt tôi về. Có lẽ sẽ cố gắng khiến tôi nổi giận, thậm chí là tấn công tôi – bằng cách này hay cách khác bắt buộc tôi biến hình để mà Sam có thể phát ra một luật mới.

Nhưng Billy đang đợi tôi, biết rằng tôi đang trong một trạng thái không tốt nào đó.  Ông ấy đang ngoài sân, chỉ ngồi không đó trên chiếc xe lăn của mình và hướng mắt tới ngay chỗ mà tôi vừa đi xuyên qua những hàng cây. Tôi thấy bố đang xem xét hành động của tôi – đầu hướng thẳng về phía sau căn nhà tới cái ga ra tự làm của tôi.

“Có thời gian không Jake?”

Tôi trượt nhanh tới 1 điểm dừng. Tôi nhìn bố và sau đó hướng về phía ga ra.

“Xem nào nhóc. Ít nhất cũng giúp bố vào nhà chứ.”

Tôi nghiến răng lại nhưng quyết định rằng bố rất có thể sẽ gây rắc rối với Sam nếu như tôi không nói láo với ông trong vài phút.

“Bắt đầu từ khi nào mà bố cần giúp đỡ vậy, bố già?

Bố cười như biết trước tôi sẽ hỏi vậy. “Tay của bố mỏi lắm rồi. Bố đã tự đẩy mình suốt cả đoạn đường từ nhà Sue về đây đấy.”

“Nhà cô ấy ở trên đồi mà. Bố chỉ thả dốc suốt đoạn đường”

Tôi kéo chiếc xe của bố lên cái dốc nhỏ mà tôi đã làm cho ông và vào trong phòng khách.

“Con bắt bí bố rồi. Bố nghĩ bố đã xuống dốc khoảng 30 dặm một giờ. Thật tuyệt.”

“Bố sẽ làm hỏng cái xe này mất. Và sau đó thì bố sẽ phải chống tay mà di chuyển.”

“Không có chuyện đó đâu. Cõng bố sẽ là công việc của con.”

“Bố sẽ chẳng đi được mấy chỗ cả.”

Billy đặt tay lên 2 cái bánh xe đẩy và chạy tới tủ lạnh. “Còn gì ăn không?”

“Bố giống con. Paul đã ở đây cả ngày, thế nên có lẽ là không còn gì hết.”

Bill thở dài. ” Phải bắt đầu dấu thức ăn đi thôi nếu chúng ta muốn tránh bị chết đói.”

“Nói Rachel tới ở nhà anh ta đi.”

Giọng đùa cợt của Billy biến mất, và mắt ông dịu lại. “Chúng ta chỉ có con bé ở nhà thêm vài tuần nữa thôi. Lần đầu tiên con bé ở nhà lâu như vậy. Thật tội – những đứa con gái đều lớn hơn con khi mẹ con qua đời. Chúng có khó khăn nhiều hơn khi ở trong căn nhà này.”

“Con biết.”

Rebecca đã không về nhà từ khi kết hôn, tuy vậy chị ấy có một lý do chính đáng. Giá vé máy bay từ Hawaii khá là mắc mỏ. Tiểu bang Washington thì gần hơn nên Rachel không thể có cùng một sự biện hộ như vậy. Chị ấy lấy nhiều lớp học ngay cả vào khóa mùa hè, làm việc gấp đôi trong kỳ nghỉ lễ tại mấy quán cafe trong trường. Nếu không phải vì Paul, chị ấy có lẽ sẽ lại bỏ đi thật nhanh. Có lẽ đó là lý do tại sao Billy không tống cổ anh ấy ra ngoài.

“À, con phải đi làm một số chuyện . . .” Tôi bắt đầu đi ra cửa sau.

“Đợi đã, Jake. Con không tính kể cho bố nghe chuyện gì đã xảy ra sao? Bố có cần gọi cho Sam để cập nhật tin tức không?”

Tôi đứng quay lưng về phía bố, dấu mặt đi.

“Không có gì xảy ra cả. Sam đang cho họ một lời tạm biệt. Hình như rốt cuộc thì tất cả chúng ta cũng chỉ là những kẻ yêu thích đám hút máu người.”

“Jake . . .”

“Con không muốn nói về chuyện này.”

“Con bỏ đi sao, con trai?”

Căn phòng im lặng trong một khoảng thời gian dài trước khi tôi quyết định phải nói như thế nào.

“Rachel có thể lấy lại phòng của chị ấy. Con biết chị ấy ghét tấm nệm hơi đó.”

“Con bé thà ngủ trên sàn nhà còn hơn là mất đi con. Bố cũng vậy.”

Tôi khịt mũi.

“Jacob, làm ơn đi. Nếu con muốn . . . nghỉ ngơi. Ừm, cứ nghỉ. Nhưng đừng quá lâu. Và hãy trở về.”

“Có lẽ. Có lẽ con sẽ trở về khi có ai tổ chức đám cưới. Làm một vật trang trí tại đám cưới của Sam, và của Rachel. Tuy vậy, đám cưới của Jared và Kim có thể diễn ra trước. Có lẽ nên phải có đồ vest hay gì đó.”

“Jake, nhìn bố đi.”

Tôi quay lại từ từ. “Chuyện gì bố?”

Bố nhìn chăm chú vào mắt tôi trong 1 phút dài. “Con đang tính đi đâu?”

“Con chưa có chỗ nào chắc chắn trong đầu cả.”

Bố nghiêng đầu qua 1 bên, và mắt ông nheo lại. “Có đúng không?”

Chúng tôi nhìn nhau chăm chú. Nhiều giây trôi qua.

“Jacob,” bố nói. Giọng ông đầy căng thẳng. “Jacob, đừng. Nó không đáng đâu.”

“Con không hiểu bố nói gì.”

“Hãy để Bella và gia đình Cullen yên. Sam nói đúng.”

Tôi nhìn chăm chú bố trong 1 giây, và sau đó băng ngang căn phòng trong 2 bước dài. Tôi vớ lấy cái phone và ngắt cái dây cáp trong hộp và ổ cắm. Tôi cuộn đường dây điện thoại màu xám vào lòng bàn tay tôi.

“Tạm biệt bố.”

“Jake, đợi đã -,” bố gọi với theo tôi, nhưng tôi đã ra khỏi cửa và chạy đi.

Chiếc xe gắn máy chạy không nhanh bằng tôi chạy bộ, nhưng nó kín đáo hơn. Tôi tự hỏi còn bao lâu nữa thì Billy sẽ lăn được xe xuống dưới tiệm và sau đó gọi phone cho ai đó để truyền tin nhắn tới cho Sam. Tôi cá Sam vẫn đang ở trong hình dạng sói. Sẽ là vấn đề nếu Paul trở về nhà tôi sớm hơn. Anh ấy có thể biến hình trong 1 giây và cho Sam biết tôi đang làm gì…

Tôi không phải lo lắng về chuyện đó. Tôi sẽ đi nhanh hết sức có thể, và nếu họ bắt được tôi, tôi sẽ giải quyết chuyện đó khi mà tôi phải làm.

Tôi đạp chiếc xe cho nổ máy và sau đó đua xuống con đường đầy lầy lội. Tôi không quay lại đằng sau khi tôi băng qua nhà mình.

Đường cao tốc đang kẹt xe bởi những người đi du lịch; tôi lạng qua lạng lại giữa những chiếc xe hơi, kiếm được một đống tiếng bấm còi và một vài ngón tay giữa. Tôi quẹo vào xa lộ 101 với tốc độ 70 mà chẳng thèm nhìn. Tôi phải chạy lên lề một chút để tránh bị tông bởi một chiếc xe van nhỏ. Không phải vì nó có thể giết tôi, mà chỉ vì nó có thể làm tôi chậm lại. Gãy xương – những cái lớn, ít nhất – mất rất nhiều ngày để lành lại hoàn toàn, tôi đã từng có kinh nghiệm để biết điều đó rồi.

Xa lộ thì thoáng hơn một chút, và tôi nhấn ga lên 80. Tôi không đụng tới thắng cho đến khi tôi gần đến một con đường hẹp; tôi đoán rằng tôi đã thoát. Sam không thể đi xa như vậy để cản tôi. Đã quá trễ rồi.

Mãi cho tới lúc này – khi mà tôi chắc chắn rằng tôi đã thoát – thì tôi mới bắt đầu nghĩ chính xác tôi phải làm gì lúc này. Tôi giảm tốc độ xuống 20, cua qua mấy hàng cây cẩn thận hơn cần thiết.

Tôi biết họ sẽ nghe tôi đến, có xe hay không có xe, nên chẳng có gì ngạc nhiên cả. Chẳng có gì để ngụy trang mục đích của tôi. Edward sẽ nghe được kế hoạch của tôi ngay khi tôi đến đủ gần. Có lẽ hắn đã có thể nghe sẵn rồi. Nhưng tôi nghĩ nó vẫn có thể thực hiện được, bởi vì tôi có sự kiêu ngạo của hắn bên mình. Hắn sẽ muốn đánh nhau với tôi một mình.

Nên tôi chỉ bước tới, tìm những bằng chứng quý báu của Sam một mình, và sau đó sẽ thách đấu tay đôi với Edward. Tôi khịt mũi.

Sau khi tôi xử xong hắn, tôi sẽ xử hết những tên còn lại khi mà tôi còn có thể trước khi chúng hạ được tôi. Hừ – tôi tự hỏi Sam sẽ coi cái chết của tôi như một sự khiêu khích không. Có lẽ sẽ nói rằng do tôi tự chuốc lấy. Sẽ không muốn đụng chạm tới bạn tên tri kỷ hút máu của anh ấy.

Con đường dẫn tới một bãi cỏ, và cái mùi sộc tới mũi tôi như là trái cà chua thối vào mặt. Ư. Những con ma cà rồng hôi thối. Bụng của tôi sôi lên. Mùi hôi thối thật khó chống – không pha trộn bởi những mùi của con người như lần trước tôi đã tới đây – tuy thế vẫn chưa tệ bằng ngửi nó với cái mũi sói của tôi.

Tôi không chắc tôi mong chờ chuyện gì, nhưng chẳng có dấu hiệu gì của sự sống xung quanh cái hầm mộ to màu trắng này. Dĩ nhiên họ biết là tôi đã ở đây.

Tôi tắt máy và lắng nghe sự im lặng. Bây giờ thì tôi có thể nghe được sự căng thẳng, những tiếng xì xầm giận dữ từ bên trong sau 2 lớp cánh cửa rộng. Có người nào đó trong nhà. Tôi nghe tên tôi và mỉm cười, thích thú khi nghĩ rằng tôi là nguyên nhân làm họ bị một chút áp lực.

Tôi hít một hơi thật sâu – trong nhà không khí có thể còn tệ hơn – và nhảy qua những bậc thêm bằng 1 bước.

Cửa mở trước khi tay tôi chạm tới nó, và vị bác sĩ đang đứng ngay khung cửa, mắt của ông ta u ám.

“Xin chào, Jacob,” ông ấy nói, bình tĩnh hơn là tôi dự đoán. “Cháu khỏe không?”

Tôi hít một hơi dài qua miệng. Mùi hôi sau cánh cửa thật quá mạnh.

Tôi thất vọng vì Carlisle là người trả lời. Tôi thà là Edward sẽ ra cửa với hai chiếc răng nanh nhe ra. Carlisle thì quá . . . con người hoặc gì đó. Có lẽ là vì những cuộc gọi hỏi thăm mà ông ta gọi về nhà tôi vào mùa xuân vừa rồi khi tôi bị thương. Nhưng nó làm tôi cảm thấy không thoải mái khi nhìn mặt ông ấy và biết rằng tôi sẽ giết ông ta nếu tôi có thể.

“Cháu nghe nói Bella đã sống sót trở về,” tôi nói.

“Ô, Jacob, bây giờ thực sự chưa phải là thời gian thích hợp.” Vị bác sĩ nhìn có vẻ cũng không thoải mái, nhưng không phải là cái kiểu mà tôi mong muốn. “Chúng ta có thể làm việc này sau không?”

Tôi nhìn ông ấy không chớp mắt, không nói nên lời. Có phải ông ấy đang dời lại cuộc tỉ thí chết sống này cho thời điểm khác tiện lợi hơn không?

Và sau đó tôi nghe tiếng của Bella, run run và dễ vỡ, và tôi không thể nghĩ về cái gì khác nữa.

“Tại sao không?” cô ấy hỏi ai đó. “Chúng ta cũng giữ bí mật với Jacob luôn à? Để làm gì?”

Giọng của cô ấy không phải là thứ mà tôi mong đợi. Tôi cố gắng để nhớ những giọng nói của mấy tên ma cà rồng vừa mới sinh mà chúng tôi đã chiến đấu trong mùa xuân, nhưng tất cả mà tôi nhớ được là những tiếng gầm gừ. Có lẽ những tên mới sinh đó cũng không có những âm thanh ngân vang, hung dữ như những tên lớn tuổi hơn. Có lẽ tất cả các tên ma cà rồng mới sinh đều có tiếng khàn khàn.

“Vào đi, Jabob,” Bella thì thào to hơn.

Mắt của Carlisle có vẻ căng thẳng.

Tôi tự hỏi phải chăng Bella đang khát. Mắt của tôi cũng cau lại.

“Xin phép,” tôi nói với vị bác sĩ khi tôi bước qua ông ấy. Thật khó khăn – nó đi ngược lại tất cả các bản năng của tôi khi phải quay lưng với một trong số bọn họ. Dù không thể được. Nếu trên đời thật sự có một thứ như một con ma cà rồng không hề nguy hiểm, thì đó chình là người thủ lãnh nhã nhặn một cách lạ lùng này.

Tôi sẽ không lại gần Carlisle khi cuộc chiến bắt đầu. Đã có đủ số trong bọn họ để giết mà không cần thêm ông ta.

Tôi bước từng bước vào nhà, giữ cho lưng hướng về phía tường. Mắt tôi quét một vòng qua phòng – thật là lạ lẫm. Lần trước khi tôi tới đây tất cả đã được dọn gọn ghẽ cho bữa tiệc. Bây giờ mọi thứ sáng và nhợt nhạt. Bao gồm cả 6 con ma cà rồng đang đứng thành một nhóm kế bên cái ghế sofa trắng.

Chúng đều ở đây, cùng với nhau, nhưng đó không phải là thứ mà làm cho tôi đóng băng ngay tại chỗ và há hốc miệng.

Đó là Edward. Đó là phản ứng trên mặt hắn.

Tôi đã từng thấy hắn giận dữ, và tôi đã thấy hắn kiêu ngạo, và một lần tôi đã thấy hắn đau khổ. Nhưng cái này – cái này vượt quá sự đau đớn. Mắt của hắn gần như điên loạn. Hắn không nhìn lên để giận dữ nhìn tôi. Hắn nhìn xuống cái ghế bành kế bên hắn không chớp mắt với một vẻ mặt như là ai đó đang thui đốt hắn vậy. Tay của hắn đang nắm chặt ở hai bên.

Tôi không thể tận hưởng nỗi đau khổ này của hắn. Tôi chỉ có thể nghĩ về một thứ có thể làm hắn trông như vậy, và mắt tôi hướng về phía đó.

Tôi thấy cô ấy cùng một lúc tôi ngửi được mùi hương của cô ta.

Mùi ấm, tinh khiết, mùi của con người.

Bella đang dấu nửa người sau cái thành ghế sofa, cuộn tròn trong tư thế của bào thai, hai cánh tay đang vòng qua đầu gối. Trong một giây dài tôi có thể thấy không có gì khác ngoại trừ cô ấy vẫn là Bella mà tôi yêu, da cô ấy vẫn mềm mại, màu đào nhợt nhạt, mắt cô ấy vẫn là màu nâu hạt dẻ. Tim tôi đập thình thịch một cách lạ lùng, như là cái hộp số bị hư, và tôi tự hỏi đó phải chăng cũng chỉ là một giấc mơ dối trá mà tôi cần phải thức dậy.

Sau đó tôi thấy cô ấy thực sự.

Có mấy cái quầng thâm ở dưới mắt cô ấy, quầng thâm đen lộ rõ vì mặt cô ấy rất hốc hác. Cô ấy ốm hơn chăng? Da cô ấy có vẻ căng – giống như xương gò má có thể đâm xuyên qua nó. Phần lớn mái tóc đen được kéo hết ra phía sau bằng một búi lòa xòa, nhưng một vài sợi dính vào trán và cổ, dính những giọt mồ hôi đầy trên mặt của cô ấy. Có thứ gì đó về những ngón tay và cổ tay trông có vẻ dễ vỡ đến đáng sợ.

Cô ấy đang bệnh. Bệnh rất nặng.

Không phải nói dối. Chuyện mà Charlie kể cho Bill không phải là dựng chuyện. Trong khi tôi nhìn chăm chú, mắt mở to, da cô ấy chuyển thành tai tái.

Con ma cà rồng tóc vàng – kẻ phô trương nhất, Rosalie – cúi xuống, che mất tầm nhìn của tôi, lảng vảng che chở một cách rất lạ.

Không đúng. Tôi biết Bella cảm nhận sao về hầu hết mọi thứ – suy nghĩ của cô ấy rất dễ thấy; đôi khi nó giống như đã in trên trán. Thế nên cô ấy không cần phải kể với tôi hết chi tiết của vấn đề để tôi hiểu. Tôi biết rằng Bella không thích Rosalie. Tôi nhìn được nó khi cô ấy kể về Rosalie. Không phải là cô ấy không thích Rosalie. Cô ấy sợ Rosalie. Hoặc cô ây đã từng như vậy.

Bây giờ không còn sự sợ hãi khi Bella nhìn cô ta nữa. Thái độ của cô ấy như là . . . biết lỗi hay gì đó. Sau đó Rosalie chụp lấy một cái chậu từ dưới đất và giữ nó dưới cằm của Bella đúng lúc mà Bella ói ào ạt vào đó.

Edward khuỵu gối bên cạnh Bella – mắt của hắn nhìn như đang bị hành hạ – và Rosalie giơ tay ra, như cảnh cáo hắn lùi lại.

Không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Khi mà có thể ngẩng đầu lên, Bella mỉm cười một cách yếu đuối với tôi, có vẻ như xấu hổ. “Xin lỗi nhé,” cô ấy thì thầm với tôi.

Edward rên lên trong câm lặng. Đầu của hắn gục lên đầu gối của Bella. Cô ấy đưa một tay lên má hắn. Giống như đang an ủi hắn.

Tôi không nhận ra rằng đôi chân của tôi đang tiến về phía trước cho đến khi Rosalie rít lên, và bất thình lình xuất hiện giữa tôi và cái ghế bành. Cô ả giống như một người trên màn hình TV. Tôi không quan tâm cô ả đang đứng đó. Cô ả giống như không có thật.

“Rose, đừng,” Bella thì thầm. “Không sao đâu.”

Cô ả tóc vàng hoe không chặn đường tôi nữa, tuy vậy tôi biết rằng cô ả ghét lắm khi phải làm thế. Quắc mắt với tôi, cô ả cúi mình gần đầu Bella, căng thẳng như dây đàn. Cô ả dễ dàng lờ đi hơn là tôi có thể tưởng tượng.

“Bella, chuyện gì đã xảy ra?” tôi thì thầm. Không nghĩ tới nhưng tôi cũng thấy mình đã quỳ xuống, hướng về phía sau cái ghế bành ngang qua . . . chồng cô ấy. Hắn không có vẻ chú ý tới tôi, và tôi cũng nhìn thoáng qua hắn. Tôi vươn tới nắm cái tay còn lại của cô ấy, cầm nó bằng cả 2 tay tôi. Da cô ấy lạnh như đá. “Cậu có khỏe không?”

Thật là một câu hỏi ngu ngốc. Cô ấy không trả lời nó.

“Mình rất vui là cậu tới thăm mình hôm nay, Jacob,” cô ấy nói.

Mặc dù tôi biết rằng Edward không thể nghe được những ý nghĩ của cô ấy, nhưng xem ra hắn biết được ý nghĩa nào đó mà tôi chưa biết. Hắn rên lên them lần nữa vào trong tấm chăn đang phủ cô ấy, và cô ấy đưa tay vuốt ve má hắn. “Chuyện gì vậy, Bella?” tôi lập lại, nắm chặt mấy ngón tay lạnh giá, dễ vỡ của cô ấy.

Thay vì trả lời tôi, cô ấy nhìn lướt qua căn phòng nhưng đang tìm thứ gì đó, có sự van nài và cảnh báo ở trong cái nhìn ấy. Sáu cặp mắt màu vàng đầy lo lắng nhìn cô ấy chăm chú. Cuối cùng, cô ấy quay qua Rosalie. “Đỡ em dậy được không Rose?” cô ấy hỏi.

Rosalie cắn môi và cô ả nhìn tôi như muốn xé xác tôi ra. Tôi chắc chắn như thế.

“Làm ơn đi Rose.”

Cô ả tóc vàng nhăn mặt, nhưng cũng đi lại, kế bên Edward, người không động đậy 1 chút. Cô ả đặt tay một cách cẩn thận sau vai của Bella.

“Không,” tôi nói nhỏ. “Đừng ngồi dậy . . . ” Cô ấy nhìn yếu đuối quá.

“Mình đang trả lời câu hỏi của cậu,” cô ấy ngắt lời tôi, giọng giống một chút với kiểu mà cô ấy thường hay nói chuyện với tôi.

Rosalie kéo Bella ra khỏi cái ghế bành. Edward vẫn ở yên đấy, chúi xuống cho đến khi mặt hắn chôn trong tấm nệm. Cái mền rơi xuống chân Bella.

Người Bella đang sưng to lên, bụng của cô ấy trương phình lên rất lạ và kinh dị. Dưới cái áo khoác màu xám đã bạc màu, nó căng ra quá bự so với vai và 2 cánh tay. Phần còn lại trông vẫn ốm, giống như cái chỗ căng phồng kia đã hút hết tất cả da thịt của cô ấy. Nó làm tôi mất một giây để nhận ra cái phần biến dạng đó là gì – tôi đã không hiểu cho đến khi cô ấy xoa 2 tay một cách nhẹ nhàng vào cái bụng phình lên của cô ấy, một tay trên và một tay dưới. Giống như cô ấy đang nâng niu nó.

Tôi đã thấy rồi, nhưng tôi vẫn không thể tin được. Tôi đã gặp cô ấy chỉ 1 tháng trước. Không có cách nào mà cô ấy có thể mang thai. Không phải mang thai lớn thế này.

Nhưng sự thật là cô ấy đang mang thai.

Tôi không muốn nhìn thấy chuyện này, không muốn nghĩ về nó. Tôi không muốn thấy hắn trong người cô ấy. Tôi không muốn biết rằng thứ mà tôi rất ghét đang bám rễ trong thân thể người tôi yêu. Bụng tôi quặn lên, và tôi phải nuốt xuống cơn buồn nôn.

Nhưng nó tệ hơn nữa, tệ hơn rất nhiều. Thân thể méo mó, xương như đâm thủng da mặt. Tôi chỉ có thể đoán rằng cô ấy trông như vậy – mang thai, quá ốm yếu – bởi vì thứ gì đó ở bên trong cơ thể đang hút hết sự sống của cô ấy để tự nuôi sống nó. . . .

Bởi vì nó là một con quái vật. Giống như bố nó.

Tôi luôn luôn biết rằng hắn sẽ giết cô ấy.

Hắn ngẩng phắt dậy khi nghe được những ý nghĩ trong đầu tôi. Trong 1 giây chúng tôi đều bật dậy, và sau đó hắn tiến về phía tôi. Mắt của hắn toàn màu đen, quầng thâm dưới mắt có màu tím đậm.

“Ra ngoài, Jacob,” hắn gầm gừ.

Tôi cũng đã đứng dậy. Xem thường hắn. Đó là lý do tại sao tôi lại ở đây.

“Đi thôi,” tôi đồng ý.

Tên bự con, Emmett, đẩy Edward qua một bên, với cái nhìn thèm khát, Jasper, ngay sau hắn. Tôi thực sự chẳng bận tâm. Có lẽ bầy của tôi sẽ dọn dẹp những mảnh vụn của tôi sau khi họ thanh toán tôi. Có lẽ là không. Nhưng nó không thành vấn đề.

Trong một phần ngắn nhất của một giây đôi mắt tôi chạm phải 2 người đang đứng sau. Esme. Alice. Nhỏ bé và yếu đuối một cách bất thường. À, tôi chắc rằng những kẻ kia sẽ giết tôi trước khi tôi kịp làm gì họ. Tôi thật sự không muốn giết phụ nữ . . . cho dù là ma cà rồng nữ.

Tuy thế tôi vẫn có một ngoại lệ cho cô ả tóc vàng kia.

“Không,” Bella thở gấp, và xảy chân về phía trước, mất thăng bằng, để nắm chặt cánh tay Edward. Rosalie di chuyển với cô ấy, như thể cả hai người họ bị cột chung với nhau vậy.

“Anh chỉ muốn nói chuyện với cậu ta, Bella,” Edward nói nhỏ, chỉ nói với mình cô ấy. Hắn đưa ta chạm vào mặt cô ấy và vuốt ve nó. Hành động đó làm căn phòng đổi thành màu đỏ, làm tôi thấy lửa – sau tất cả những việc hắn đã làm với cô ấy, hắn vẫn được phép chạm vào cô ấy kiểu đấy. “Đừng làm bản thân em căng thẳng quá,” hắn tiếp tục nói một cách van nài. “Làm ơn nghỉ ngơi đi. Bọn anh sẽ quay lại chỉ sau vài phút.”

Cô ấy nhìn khuôn mặt hắn một cách chăm chú, đọc nó một cách cẩn thận. Sau đó gật đầu và buông mình xuống ghế. Rosalie đỡ lưng dưới của cô ấy vào mấy miếng nệm. Bella nhìn tôi không chớp mắt, cố gắng giữ ánh mắt của tôi.

“Đàng hoàng nhé,” cô ấy nhấn mạnh. “Và sau đó quay lại đây.”

Tôi không trả lời. Tôi không hứa gì hôm nay cả. Tôi nhìn đi hướng khác và sau đó theo Edward đi ra cửa trước.

Những âm thanh rời rạc ngẫu nhiên trong đầu tôi lưu ý rằng tách hắn ra khỏi những người kia không khó lắm thì phải?

Hắn ta vẫn bước đi, không bao giờ kiểm tra xem tôi có nhảy tới cái lưng không được bảo vệ của hắn hay không. Tôi cho rằng hắn không cần thiết phải kiểm tra. Hắn sẽ biết khi nào tôi quyết định tấn công. Có nghĩa là tôi phải làm quyết định thật nhanh.

“Tôi chưa sẵn sàng cho cậu giết tôi đâu, Jacob Black,” hắn nói nhỏ khi đi nhanh qua căn nhà. “Cậu phải có một chút kiên nhẫn.”

Làm như tôi quan tâm tới thời gian biểu của hắn. Tôi gầm gừ dưới hơi thở. “Kiên nhẫn không phải là chuyên môn của tôi.”

Hắn ta vẫn bước đi, xuống cái đường mà cách nhà khoảng 2 trăm thước, tôi bám sát gót. Tôi đang rất nóng, tay tôi đang run run. Đang nổi cáu, sẵn sàng và chờ đợi.

Hắn ta ngừng mà không báo trước và xoay lại đối mặt với tôi. Nét mặt của hắn lại đông cứng tôi.

Trong 1 giây tôi chỉ là một đứa con nít – đứa con nít mà chỉ sống cả đời trong một thị trấn nhỏ. Chỉ là một đứa trẻ con. Bởi vì tôi biết tôi sẽ phải sống lâu hơn, đau khổ nhiều hơn, để mà hiểu được sự ai oán bi thương trong đôi mắt của Edward.

Hắn giơ tay như để lau mồ hôi trên trán, nhưng những ngón tay hắn lại cào vào mặt như muốn lột cái lớp da bằng đá ra. Đôi mắt đen như bị chôn vùi trong hốc mắt, không có thần thái, hoặc thấy những thứ mà không có ở đó. Miệng của hắn há ra như đang thét lớn, nhưng chẳng có âm thanh gì thoát ra.

Đây là khuôn mặt của người đàn ông khi mà anh ta đang trên giàn hỏa thiêu.

Tôi không thể nói gì trong một lúc. Nó quá thật, khuôn mặt ấy – tôi đã thấy cái bóng đen của nó trong nhà, thấy nó trong mắt của cô ấy và của hắn, nhưng cái này đã nói lên tất cả. Chiếc đinh cuối cùng đóng vào quan tài của cô ấy.

“Nó đang giết cô ấy, đúng không? Cô ấy đang chết dần chết mòn.” Và tôi biết khi tôi nói câu ấy thì khuôn mặt tôi cũng chảy dài ra giống hắn. Nhưng yếu hơn, khác hẳn, bởi vì tôi vẫn đang bị sốc. Tôi vẫn chưa chấp nhận được nó – nó xảy ra quá nhanh. Hắn có thời gian để hiểu được vấn đề. Và nó khác nhau bởi vì tôi đã mất cô ấy quá nhiều lần, bằng nhiều cách, trong đầu tôi. Và khác nữa bởi vì cô ấy chưa bao giờ thật sự là của tôi để mà bị mất. Và khác vì là không phải lỗi của tôi.

“Lỗi của tôi,” Edward nói nhỏ, và hắn khuỵu gối xuống. Hắn ta sụp xuống trước mặt tôi, đầy sơ hở, đích nhắm dễ dàng nhất mà bạn có thể tưởng tượng.

Nhưng tôi cảm thấy lạnh như đá – không có một chút lửa nào trong tôi.

“Đúng,” hắn rên rỉ ở dưới đất, giống như đang tự thú với mặt đất. “Phải, nó đang giết cô ấy.”

Sự vô dụng của hắn làm tôi phát cáu. Tôi muốn đánh nhau, không phải là hành hình. Sự tự mãn của hắn đi đâu mất rồi?

“Thế sao Carlisle không làm gì hết?” Tôi gầm gừ. “Ông ấy là bác sĩ, không phải sao? Lấy nó ra khỏi cô ấy.”

Hắn nhìn lên và trả lời tôi bằng một giọng mệt mỏi. Giống như hắn đang giải thích điều đó với một đứa trẻ mẫu giáo tới lần thứ mười. “Cô ấy không để chúng tôi làm điều đó.”

Phải mất một phút để cho những chữ ấy thấm vào. Jeez, cô ấy đã lộ mặt thật. Dĩ nhiên, chết vì một cái bào thai quái vật. Quả đúng là Bella.

“Cậu hiểu cô ấy quá,” hắn thì thầm. “Cậu hiểu nhanh thật . . . Tôi đã không hiểu. Không kịp. Cô ấy đã không nói chuyện với tôi trên đường về nhà, không thật sự như vậy. Tôi nghĩ là cô ấy đang sợ hãi – đó cũng là tự nhiên. Tôi nghĩ cô ấy đang tức giận với tôi vì đã làm cô ấy phải trải qua những điều đó, làm nguy hiểm đến tính mạng của cô ấy. Một lần nữa. Tôi không bao giờ tưởng tượng được những điều mà cô ấy đang thực sự nghĩ tới, cái mà cô ấy đã quyết định. Cho đến khi gia đình tôi gặp chúng tôi tại sân bay và cô ấy chạy ngay vào vòng tay của Rosalie. Tay của Rosalie! Và sau đó tôi đã nghe được những điều mà Rosalie đang nghĩ. Tôi đã không hiểu cho đến khi tôi nghe thấy nó. Còn cậu thì hiểu ngay chỉ sau 1 giây. . . .” Hắn nửa thở dài, nửa rên rỉ.

“Ngừng một giây đi. Cô ấy không để các người làm ah.” Sự mỉa mai như a xít trên lưỡi tôi. “Các người có bao giờ để ý rằng cô ấy chính xác chỉ là một người con gái bình thường nặng 110 pound không? Ngươi ngu ngốc thế sao tên mà cà rồng kia? Đè cô ấy xuống và tọng thuốc ngủ vào cô ấy.”

“Tôi muốn thế,” hắn thì thầm. “Carlisle đã tính làm thế. . . .”

Cái gì, họ quá cao thượng à?

“Không. Không phải cao thượng. Người bảo vệ cô ấy làm mọi chuyện trở nên phức tạp.”

Ồ. Câu chuyện của hắn lúc trước chẳng thể lý giải được nhưng giờ đây đã rõ ràng hết. Ra  chuyện đó là cái mà ả tóc vàng đang làm. Nó có lợi gì cho cô ta? Chẳng phải cô nàng hoa hậu đó muốn Bella chết lắm sao?

“Có lẽ,” hắn nói. “Rosalie không nhìn nó theo kiểu này.”

“Vậy thì xử ả tóc vàng trước. Loại như anh có thể ráp lại với nhau sau khi bị xé rách ra mà, đúng ko? Biến ả thành từng miếng vụn và chăm sóc Bella.”

“Emmett và Esme hỗ trợ chị ấy. Emmet sẽ không bao giờ để chúng tôi . . . và Carlisle sẽ không giúp tôi khi mà Esme chống lại nó. . . .” Hắn ta dừng lại, giọng tắt hẳn.

“Anh nên nhường Bella cho tôi.”

“Phải.”

Giờ thì đã trễ rồi. Có lẽ hắn nên nghĩ về tất cả chuyện này trước khi hắn đánh gục cô ấy bằng con quái vật hút sự sống này.

Hắn chăm chú nhìn tôi từ bên trong địa ngục của riêng hắn, và tôi có thể thấy là hắn đã đồng ý với tôi.

“Chúng tôi đã không biết,” hắn nói, nhẹ như hơi thở. “Tôi chưa bao giờ mơ về điều đó. Chưa từng có thứ gì như Bella và tôi trước đây. Làm sao chúng tôi có thể biết rằng con người có thể mang thai với một trong số chúng tôi -”

“Khi mà con người có thể bị xé ra từng mảnh nhỏ trong quá trình đó hả?”

“Phải,” hắn đồng ý bằng một tiếng thì thầm đầy căng thẳng. “Họ đang ở ngoài đó, những kẻ bạo dâm, những tên dâm yêu, hồ ly tinh. Họ tồn tại. Nhưng sự mê hoặc của họ chỉ đơn thuần là khúc dạo đầu cho bữa tiệc sau đó. Không một ai sống sót.” Hắn ta lắc đầu như cái ý tưởng đó làm ghê tởm hắn ta. Giống như là hắn khác như thế.

“Tôi đã không nhận ra là họ có một cái tên đặc biệt dành cho anh,” tôi làu bàu.

Hắn ta nhìn tôi không chớp mắt với khuôn mặt già đi hàng ngàn tuổi.

“Kể cả cậu, Jacob Black, cũng không thể ghét tôi hơn là tôi căm ghét chính bản thân tôi.”

Sai, tôi nghĩ, quá điên tiết để nói.

“Giết tôi chết lúc này không thể cứu cô ấy.” hắn ta nói một cách nhỏ nhẹ.

“Vậy thì cái gì được?”

“Jacob, cậu phải làm một vài chuyện cho tôi.”

“Tôi mà làm thì tôi chết liền, đồ ký sinh trùng!”

Hắn tiếp tục nhìn tôi chăm chú với cặp mắt nửa mệt mỏi, nửa bấn loạn. “Cho cô ấy?”

Tôi nghiến răng thật chặt. “Tôi đã làm mọi thứ tôi có thể để tách cô ấy ra khỏi anh. Mỗi một thứ. Giờ đã quá trễ.”

“Cậu hiểu cô ấy, Jacob. Cậu liên kết với cô ấy ở một mức độ mà tôi không thể hiểu nổi. Cậu là một phần của cô ấy, và cô ấy là một phần của cậu. Cô ấy sẽ không nghe lời tôi, bởi vì cô ấy nghĩ là tôi đánh giá chưa đúng về cô ấy.  Cô ấy nghĩ là cô ấy đủ mạnh cho chuyện này. . . .” Hắn mắc nghẹn và sau đó nuốt xuống. “Cô ấy có thể nghe lời cậu.”

“Tại sao cô ấy lại nghe?”

Hắn ta lảo đảo đôi chân, mắt của hắn cháy sáng hơn trước, dữ dội hơn. Tôi tự hỏi nếu hắn đang chuẩn bị phát điên. Ma cà rồng có thể mất trí không?

“Có lẽ,” hắn trả lời suy nghĩ của tôi. “Tôi không biết. Tôi đang cảm thấy giống như vậy.” Hắn lắc đầu. “Tôi phải cố gắng để che giấu nó trước mặt cô ấy, bởi vì áp lực sẽ làm cô ấy bệnh nặng hơn. Cô ấy không thể ăn được gì. Tôi phải điềm tĩnh; tôi không thể làm cho nó khó khăn hơn. Nhưng chuyện đó không thành vấn đề. Cô ấy phải nghe lời cậu!”

“Tôi không thể nói cô ấy những chuyện mà anh đã không thể nói. Anh muốn tôi làm gì? Nói với cô ấy rằng cô ấy quá ngu ngốc à? Cô ấy có lẽ đã biết chuyện đó rồi. Hay nói cô ấy rằng cô ấy đang chuẩn bị chết? Tôi cá là cô ấy cũng biết luôn rồi.”

“Cậu có thể để nghị cho cô ấy cái mà cô ấy muốn.”

Hắn ta làm tôi chẳng hiểu gì cả. Một phần của sự điên rồ chăng?

“Tôi không quan tâm chuyện gì khác ngoại trừ chuyện giữ mạng cho cô ấy,” hắn nói, đột nhiên tập trung lại. “Nếu cô ấy muốn có con, cô ấy có thể có nó. Cô ấy có thể có nửa tá em bé. Bất cứ thứ gì mà cô ấy muốn.” Hắn ngưng một nhịp. “Cô ấy có thể nuôi những con chó con, nếu đó là điều cô ấy muốn.”

Hắn ta nhìn vào mắt tôi một lúc và khuôn mặt của hắn điên cuồng dưới một lớp mỏng của sự kiềm chế. Sự giận dữ của tôi bị vỡ vụn khi tôi hiểu được những lời của hắn ta, và tôi thấy miệng mình há to ra trong sửng sốt.

“Nhưng không phải là như thế này!” hắn rít lên trước khi tôi có thể trấn tĩnh. “Không phải là cái thứ đang hút dần sự sống của cô ấy trong khi tôi vô dụng đứng đó! Đứng nhìn cô ấy bệnh hoạn và chết dần. Nhìn thấy nó gây hại tới cô ấy.” Hắn hít vào một hơi mạnh như vừa bị ai đấm mạnh vào bụng. “Cậu phải khiến cô ấy thấy được vấn đề, Jacob ạ. Cô ấy không nghe lời tôi nữa. Rosalie thì lúc nào cũng ở đó, nhồi vào đầu cô ấy những ý nghĩ điên cuồng – cổ võ cô ấy. Bảo vệ cô ấy. Không, bảo vệ . Mạng sống của Bella không có ý nghĩa gì với chị ta cả.”

Âm thanh phát ra từ cổ họng tôi nghe như tôi đang bị sặc.

Hắn đang nói gì vậy? Rằng Bella nên, cái gì? Có con? Với tôi? Cái gì? Bằng cách nào? Hắn ta đã buông tha cô ấy rồi à? Hay hắn nghĩ rằng cô ấy không ngại bị chia sẻ?

“Bất cứ cái nào. Bất cứ cái gì giữ mạng của cô ấy.”

“Đó là điều điên khùng nhất mà anh đã nói,” tôi lẩm bẩm.

“Cô ấy yêu cậu.”

“Không đủ.”

“Cô ấy đã sẵn sàng chết để có con. Có lẽ cô ấy chấp nhận vài điều ít khắc nghiệt hơn.”

“Anh không hiểu cô ấy một chút nào à?”

“Tôi biết, tôi biết. Sẽ cần rất nhiều sự thuyết phục. Đó là lý do tôi cần cậu. Cậu biết cô ấy nghĩ gì. Hãy làm cho cô ấy hiểu ra.”

Tôi không thể nghĩ về cái mà hắn đang đề nghị. Nó thật sự quá mức. Không thể được. Sai rồi. Bệnh quá. Mượn Bella trong cuối tuần và sau đó trả cô ấy lại vào sáng thứ hai như mướn phim à? Quá bừa bãi.

Thật quá cám dỗ.

Tôi không muốn cân nhắc, không muốn tưởng tượng, nhưng những hình ảnh vẫn hiện ra. Tôi đã tưởng tượng về Bella như thế rất nhiều lần, lúc trước khi mà vẫn còn nhiều khả năng cho chúng tôi, và sau đó rất lâu nó đã rõ ràng chỉ là những tưởng tượng, chỉ có thể để lại những vết thương bị bưng mủ bởi vì chẳng có khả năng nào cả, chẳng có một cái nào. Tôi đã chẳng thể giúp gì cho bản thân lúc đó. Tôi đã không thể ngăn cản bản thân mình lúc này. Bella đang trong tay tôi, Bella thì thầm tên tôi . . .

Bây giờ thì còn tệ hơn, cảnh tượng mới mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới trước đây, cảnh tượng mà với bất cứ lý do gì cũng không dành cho tôi. Chưa từng. Cảnh tượng mà tôi biết là tôi sẽ không đau khổ trong nhiều năm nếu như hắn không nhét nó vào đầu tôi bây giờ. Nhưng nó đã dính vào đó, tủa ra như những cọng chỉ xuyên qua óc tôi như những cây cỏ độc và không thể giết chết được. Bella, khỏe mạnh và rạng rỡ, khác hẳn bây giờ, nhưng cũng có vài thứ giống: thân thể của cô ấy, không bị bóp méo, biến đổi theo cách bình thường hơn. Tròn trĩnh với đứa con của tôi.

Tôi cố gắng thoát khỏi những cây cỏ độc trong đầu mình. “Làm cho Bella hiểu? Anh đang sống trong hành tinh nào vậy?”

“Ít nhất phải thử.”

Tôi lắc đầu nhanh chóng. Hắn chờ đợi, phớt lờ câu trả lời từ chối của tôi bởi vì hắn có thể nghe được những mâu thuẫn trong ý nghĩ của tôi.

“Những chuyện bệnh hoạn điên khùng này ở đâu ra vậy? Anh đã nghĩ ra khi mà anh đang đi à?”

“Tôi đã từng không nghĩ gì cả ngoại trừ những cách có thể cứu cô ấy từ khi tôi nhận ra rằng đó là việc mà cô ấy đang chuẩn bị làm. Việc mà cô ấy sẽ chết để làm. Nhưng tôi không biết làm sao để mà liên lạc với cậu. Tôi biết cậu sẽ không nghe nếu biết là tôi gọi. Tôi sẽ tới tìm cậu nếu mà tôi có cơ hội trong ngày hôm nay. Nhưng thứ đó . . . đang lớn lên. Rất nhanh. Tôi chẳng thể ở xa cô ấy lúc này.”

“Nó cái gì thế?”

“Không ai trong chúng tôi biết nó là cái gì. Nhưng nó mạnh hơn cô ấy. Đã như vậy rồi.”

Tôi đột nhiên thấy nó – thấy con quái vật đang phồng to lên trong đầu mình, phá vỡ cô ấy từ trong ra ngoài.

“Giúp tôi ngăn nó lại,” hắn nói khẽ. “Hãy giúp tôi ngăn việc đó xảy ra.”

“Bằng cách nào? Bằng cách đề nghị sự phục vụ của tôi à?” Hắn chẳng hề do dự khi tôi nói thế, nhưng tôi thì có.”Anh thật là điên. Cô ấy sẽ không bao giờ nghe đâu.”

“Thử đi. Không còn gì để mất nữa. Nó sẽ gây tổn thương gì?”

Nó sẽ tổn thương tôi. Chẳng lẽ tôi chưa nhận đủ sự từ chối từ Bella ngoài chuyện này sao?

“Một chút tổn thương có thể cứu cô ấy? Đó là một cái giá cao sao?”

“Nhưng nó sẽ không có tác dụng.”

“Có lẽ không. Tuy vậy, có lẽ nó sẽ làm cô ấy bối rối. Có lẽ sự quyết tâm của cô ấy sẽ dao động. Một khắc do dự là tất cả mà tôi cần.”

“Và sau đó anh sẽ qua cầu rút ván? Rồi nói với cô ấy là ‘Tất cả mọi chuyện chỉ là đùa thôi, Bella’ ?”

“Nếu cô ấy muốn có con, đó là những gì cô ấy sẽ có. Tôi không hủy bỏ hợp đồng.”

Tôi không thể tin tôi đã từng nghĩ về chuyện này. Bella sẽ đấm tôi – không phải tôi bận tâm về chuyện đó, nhưng nó có lẽ sẽ lại làm gãy tay cô ấy nữa. Tôi không nên để hắn nói chuyện với tôi, làm rối tung đầu óc tôi, tôi nên giết hắn ngay lập tức.

“Không phải bây giờ,” hắn khẽ nói. “Chưa đâu. Dù đúng hay sai, thì nó cũng sẽ hủy diệt cô ấy, và cậu cũng biết như vậy. Không cần phải gấp. Nếu cô ấy không nghe lời cậu, cậu cũng sẽ có cơ hội. Giây phút mà tim Bella ngừng đập, tôi sẽ van xin cậu để giết tôi.”

“Anh sẽ không phải cầu xin lâu đâu.”

Góc miệng của anh ta hơi nhếch lên thành một nụ cười mệt mỏi. “Tôi rất trông chờ như thế.”

“Vậy chúng ta thỏa thuận như thế.”

Hắn gật đầu và giơ bàn tay cứng lạnh như đá ra.

Nuốt vào sự ghê tởm của mình, tôi bắt tay anh ta. Bàn tay tôi chạm vào cục đá và tôi lắc tay một cái.

“Chúng ta thỏa thuận thế,” hắn đồng ý.

Hừng Sáng – Chương 8

Credit: dntd (aka True_love of HOL) và dnth2004

Book 2 – Jacob

8. Đợi chờ cuộc chiến đáng nguyền rủa đó bắt đầu cho rồi

“Jeez, Paul, không phải là anh cũng có nhà riêng của mình sao?”

Paul, vừa nằm ngáng hết cả cái ghế bành, vừa xem trận đấu bóng chày ngốc nghếch nào đó trên cái ti vi mắc toi của tôi, vừa cười toe toét và sau đó – thật từ tốn – anh ta bốc 1 miếng Dorito từ cái bao trên đùi và tống nó vào miệng.

“Anh tốt hơn nên mang những thứ đó đến cùng với anh.”

Anh ta nhai rào rạo. “Không,” anh ấy nói trong khi nhai. “Chị của em nói cứ tự nhiên và ăn bất cứ thứ gì mà anh muốn.”

Tôi cố gắng giữ cho giọng mình như là tôi không muốn đấm cho anh ta một cái. “Rachel có nhà không?”

Nó đã không có tác dụng. Anh ta nghe tôi đi tới và nhét cái bịch bánh ra sau lưng. Cái bịch bánh kêu rắc rắc khi anh ấy nhét nó xuống dưới miếng nệm. Mấy miếng bánh bể nát từng mảnh. Tay của Paul co lại thành nắm đấm, thủ thế như là một người đấm bốc.

“Tới đây nhóc. Anh không cần Rachel bảo vệ mình đâu.”

Tôi khịt mũi. “Phải rồi. Làm như anh sẽ không đi khóc với chị ấy ngay sau đó vậy.”

Anh ấy cười và thư giãn trên ghế sofa, buông xuôi đôi tay. “Anh không có đi bép xép với phụ nữ đâu. Nếu mà em may mắn đánh trúng một cái, thì nó cũng chỉ là chuyện giữa em và anh. Hoặc  ngược lại, đúng không?”

Anh ta quả thật tốt khi gợi ý như vậy. Tôi làm cho cơ thể mình khụy xuống như là đã chịu thua. “Đúng”

Mắt anh ấy lại chuyển qua TV.

Tôi nhào tới bất thình lình.

Mũi của anh ấy phát ra một tiếng gãy rất vừa ý khi đụng phải nắm đấm của tôi. Anh ấy cố gắng chụp lấy tôi, nhưng tôi đã nhảy ra khỏi trước khi anh ấy nắm được, cái bịch Dorito nằm gọn trong tay trái của tôi.

“Em làm gãy mũi anh rồi, thằng ngốc.”

“Chỉ là chuyện giữa chúng ta, đúng không, Paul?”

Tôi đi bỏ mấy miếng chip. Khi tôi quay trở lại, Paul đang chỉnh lại vị trí của cái mũi trước khi nó có thể bị quặp lại. Máu đã ngừng chảy, nhìn giống như nó bị đứt nguồn khi mà nó chảy nhỏ giọt xuống mội và cằm anh ấy. Anh ấy chửi rủa và co rúm lại khi kéo cái miếng sụn.

“Em đúng là phiền phức, Jacob. Anh thề là anh thà chơi với Leah còn hơn.”

“Au. Wow, em cá là Leah sẽ thích thú khi biết anh muốn cùng trải qua một khoảng thời gian đáng nhớ với chị ấy đấy. Nó sẽ sưởi ấm trái tim chị ấy.”

“Em quên luôn những gì anh nói đi.”

“Dĩ nhiên. Em chắc chắn nó sẽ ko truyền ra ngoài đâu.”

“Ugh,” anh ấy càu nhàu, và sau đó ngồi phịch xuống chiếc ghế bành, quẹt đi miếng máu còn sót lại trên cổ áo thun. “Em nhanh thật, nhóc. Anh thua em đấy.” Anh ấy lại quay lại với trận đấu banh tẻ nhạt.

Tôi đứng đó 1 giây, và sau đó quay trở về phòng, lẩm bẩm về sự bắt cóc của người ngoài hành tinh.

Vào những ngày trước, bạn có thể tin rằng Paul có mặt trong những cuộc đánh lộn bất cứ khi nào. Bạn chẳng cần phải đánh anh ấy trước – chỉ cần lăng mạ vừa phải là đã được rồi. Chẳng cần phải mất nhiều thời gian để khiến anh ấy mất tự chủ. Bây giờ, dĩ nhiên rồi, khi mà tôi muốn một cuộc tỉ thí long trời lở đất thì anh ấy lại trở nên quá chín chắn.

Như vậy làm như chưa đủ tệ nên thêm một thành viên khác trong đội lại tìm thấy ý trung nhân của đời mình – bởi vì, thật đấy, như vậy thành ra có hết bốn người trong mười người rồi! Chừng nào thì nó mới dừng lại đây? Nói thẳng ra là những thần thoại ngu ngốc đó chẳng phải là rất hiếm sao? Tất cả những chuyện tình-yêu-sét-đánh này thật là hoàn toàn kinh tởm!

Sao phải là chị của tôi chứ? Tại sao lại là Paul?

Khi Rachel trở về nhà từ tiểu bang Washington vào cuối mùa hè vừa rồi – chị ấy tốt nghiệp sớm, đúng là con mọt sách mà – sự lo lắng lớn nhất của tôi là khó có thể giữ bí mật quanh chị ấy. Tôi không quen giấu giếm chuyện gì trong chính nhà của mình. Nó làm tôi cảm thấy thực sự tội nghiệp cho những đứa trẻ như Embry và Collin, cha mẹ của chúng không biết chúng là người sói. Mẹ của Embry nghĩ rằng cậu ta đang trải qua thời kỳ nổi loạn. Cậu ấy thường xuyên bị cấm túc vì hay trốn ra ngoài, nhưng mà, dĩ nhiên cậu ấy chẳng thể làm gì hơn cho chuyện đó. Mẹ cậu ta kiểm tra phòng mỗi tối, và mỗi tối nó đều trống rỗng. Bà ấy la mắng và cậu ấy lắng nghe trong im lặng, và sau đó lại tiếp tục như vậy vào ngày kế tiếp. Chúng tôi cố gắng nói chuyện với Sam hãy để cho Embry được nghĩ xả hơi và giải thích cho mẹ cậu ấy hiểu phần nào nhưng Embry nói cậu ấy không bận tâm. Bí mật này quan trọng hơn tất cả.

Vì thế tôi đã cố gắng hết sức để giữ bí mật. Và sau đó, 2 ngày sau khi Rachel về nhà, Paul đã gặp chị ấy ở bãi biển. Bada bing, bada boom – tình yêu thật sự! Không có bí mật nào cần thiết nữa khi bạn đã tìm được nửa kia, và nguyên đống rác rưởi gì đó về sự kết duyên của người sói.

Rachel đã biết hết câu chuyện. Và Paul sẽ là anh rể tôi trong một ngày gần đây. Tôi biết Bill cũng không hào hứng lắm với chuyện này. Nhưng bố xử lý chuyện này tốt hơn tôi. Dĩ nhiên, bố trốn qua bên nhà Clearwater thường hơn lúc trước. Tôi không thấy nơi đó tốt hơn tí nào. Không có Paul nhưng lại có Leah.

Tôi tự hỏi – một viên đạn xuyên qua thái dương có thật sự giết được tôi không hay chỉ là để lại một đống bùi nhùi cho tôi thu dọn?

Tôi ném người xuống giường. Tôi quá mệt – đã không ngủ từ lần tuần tra trước rồi – nhưng tôi biết tôi khó mà ngủ được. Đầu óc tôi quá hỗn loạn. Những ý nghĩ cứ xoay vòng vòng trong đầu như bầy ong vỡ tổ. Ồn ào quá. Lâu lâu chúng lại đốt tôi một cái. Phải là ong bắp cày chứ ko phải ong thường. Ong chết sau khi chích một cái. Và những ý nghĩ giống nhau thì cứ đốt tôi hết lần này đến lần khác.

Sự chờ đợi này làm tôi phát điên lên được. Đã gần 4 tuần rồi. Tôi đã nghĩ bằng cách này hay cách khác thì cũng phải có tin tức rồi chứ. Tôi thức suốt đêm để suy nghĩ xem tin tức này sẽ tới như thế nào.

Charlie thổn thức trên phone – Bella và chồng của cô ta đã mất tích trong tai nạn. Rớt máy bay à? Chuyện đó thì khó để mà làm giả. Trừ phi những kẻ hút máu đó không ngại giết thêm một đống người vô tội để làm chuyện đó, và tại sao họ lại không nhỉ? Có thể là một cái máy bay nhỏ. Họ có thể có một vài cái để mà thay thế.

Hoặc tên giết người sẽ về nhà 1 mình, không thành công trong việc biến cô ấy thành một trong bọn chúng? Hoặc không cần phải thế. Có lẽ hắn đã nghiền nát cô ấy như một túi bánh trên đường để ăn dần. Bởi vì đối với hắn mạng sống của cô ấy không quan trọng bằng niềm vui thú của chính hắn…

Câu chuyện sẽ bi đát hơn – Bella mất trong một tai nạn khủng khiếp. Nạn nhân của một vụ đánh cướp. Bị sặc tới chết trong bữa ăn tối. Tai nạn xe cộ, giống như mẹ tôi. Rất thường thấy. Cứ xảy ra hoài.

Hắn sẽ đem cô ấy về nhà chứ? Chôn cất cô ấy ở đây vì Charlie? Một đám tang nhỏ với một chiếc quan tài đã được đóng, dĩ nhiên. Quan tài của mẹ cũng đã từng bị đóng kín…

Tôi chỉ có thể hy vọng rằng hắn sẽ quay lại đây, trong tầm ngắm của tôi.

Có lẽ sẽ chẳng có câu chuyện nào hết. Có thể Charlie sẽ gọi để hỏi bố tôi xem ông có nghe thấy tin tức gì từ bác sĩ Cullen không, người vừa mới nghỉ làm một ngày. Căn nhà đã bị bỏ hoang. Không có bất cứ người nào trong gia đình Cullen trả lời phone. Điều bí ẩn này đã được một bản tin tức hạng hai thông báo, nghi ngờ có điều gì đó trái luật trong này…

Có lẽ ngôi nhà to màu trắng đó đã bị đốt rồi, mọi người đều bị kẹt bên trong. Dĩ nhiên, họ sẽ cần những thi thể cho chuyện đó. 8 cái thi thể người gần giống với họ. Bị cháy đến không nhận ra được – kể cả bệnh lý về răng cũng không thể giúp gì.

Cái nào thì cũng đều trở nên phức tạp – đối với tôi thôi. Thật khó mà tìm được họ nếu như họ không muốn bị tìm thấy. Dĩ nhiên, tôi sẽ đi tìm mãi mãi. Nếu bạn có sự bất tử, bạn có thể kiểm tra từng cọng rơm trong đống cỏ khô, từng cọng từng cọng một, để coi nó có phải là cây kim hay không.

Ngay bây giờ, tôi không ngại tháo dỡ một đống rơm. Ít nhất thì tôi cũng có cái gì đó để làm. Tôi ghét khi tôi biết rằng tôi có thể đánh mất cơ hội. Cho tên hút máu thời gian để trốn thoát, nếu đó là kế hoạch của họ.

Chúng tôi nên đi tối nay. Chúng tôi có thể giết bất cứ người nào trong bọn họ mà chúng tôi tìm được.

Tôi thích kế hoạch này bởi vì tôi hiểu Edward đủ để biết rằng, nếu tôi giết bất cứ người nào trong gia đình của hắn, tôi cũng sẽ có cơ hội để giết hắn. Hắn sẽ tới để trả thù. Và tôi sẽ tặng cho hắn điều đó – tôi không để những anh em của tôi quật ngã hắn như một đàn sói. Sẽ chỉ có hắn và tôi. Người giỏi hơn sẽ thắng.

Nhưng Sam không đồng ý chuyện này. Chúng ta sẽ không phá vỡ hiệp ước. Hãy để họ hủy trước. Chỉ vì chúng tôi không có bằng chứng rằng gia đình Cullen đã làm gì sai. Chưa thôi. Bạn phải thêm vào chữ chưa, bởi vì chúng tôi đều biết rằng nó sẽ không tránh khỏi. Bella hoặc là trở về như một người giống họ, hoặc sẽ không trở về nữa. Đằng nào cũng vậy, một mạng người đã bị mất. Và nghĩa là cuộc chơi bắt đầu.

Trong căn phòng khác, Paul đang cười như một con lừa. Có lẽ anh ấy đã đổi sang đài hài kịch. Có lẽ quảng cáo rất hài hước. Sao cũng thế. Nó làm tôi nổi điên.

Tôi nghĩ về việc làm gãy mũi của anh ấy một lần nữa. Nhưng người mà tôi muốn đánh nhau ko phải là Paul. Không hẳn vậy.

Tôi cố gắng nghe những âm thanh khác, tiếng gió thổi qua những tán lá. Nó không giống nhau, không giống khi nghe bằng tai người. Có hàng triệu giọng nói trong gió mà tôi không thể nghe bằng cơ thể này.

Nhưng đôi tai này thì vẫn rất đủ nhạy cảm. Tôi có thể nghe xuyên qua những cái cây, tới con đường, tiếng của những chiếc xe tới chỗ quẹo ở cuối đường nơi bạn có thể thấy biển – một hòn đảo rộng và những tảng đá, và cả một bờ biển xanh trải rộng tới cuối chân trời. Cảnh sát La Push thích đi tuần ở gần đó. Khách du lịch thì không bao giờ chú ý tới biển báo giảm tốc độ ở bên mặt đường.

Tôi có thể nghe thấy những tiếng nói bên ngoài tiệm bán đồ lưu niệm ở gần biển. Tôi có thể nghe thấy tiếng chuông cửa kêu leng keng khi đóng mở.  Tôi có thể nghe thấy mẹ của Embry ở ngay quầy tính tiền, đang in ra hóa đơn.

Tôi có thể nghe tiếng sóng vỗ vào những tảng đá trên biển. Tôi có thể thấy tiếng những đứa trẻ kêu ré lên khi mà không chạy nhanh khỏi những đợt sóng lạnh như đá. Tôi có thể nghe những bà mẹ đang phàn nàn về những bộ quần áo bị ướt. Và tôi có thể nghe một giọng nói quen thuộc…

Tôi đã tập trung nghe quá đến nỗi một tràng cười như lừa bất thình lình của Paul làm tôi suýt té khỏi giường.

“Ra khỏi nhà tôi ngay,” tôi gầm lên. Biết chắc rằng anh ta sẽ chẳng chú ý tới, tôi quyết định làm theo ý của mình. Tôi giật cửa sổ thật mạnh và trèo ra ngoài bằng cửa sau để khỏi phải trông thấy Paul nữa. Thật là khó kìm nén lòng. Tôi biết tôi sẽ đánh anh ta một lần nữa, và Rachel đã đủ bực bội rồi. Khi chị ấy thấy vết máu trên áo anh ta, chị ấy sẽ trách tôi ngay lập tức mà không cần đợi bằng chứng nào cả. Dĩ nhiên là chị ấy đúng nhưng vẫn vậy thôi.

Tôi phóng nhanh xuống biển, hai bàn tay nắm chặt trong túi. Không ai nhìn tôi quá 2 lần khi tôi chạy xuyên qua đống cát ở First Beach. Đó là một điều hay về mùa hè – không ai bận tâm tới nếu bạn chẳng mặc gì ngoài trừ quần sọc.

Tôi đi tới hướng có giọng nói quen thuộc và tìm thấy Quil dễ dàng. Cậu ta đang ở gần bãi gửi xe đạp cuộc, tránh né một đám đông khách du lịch. Cậu ta cứ liên tục nói không ngớt những lời cảnh báo.

“Không được đi xuống nước, Claire. Xem nào. Không, đừng. Ồ! Hay đấy nhóc. Không giỡn nhé, em có muốn Emily la anh không? Anh sẽ không dẫn em ra biển nữa nếu em không – Ồ vậy hả? Đừng – ừ. Em nghĩ nó vui hả, phải không? Ha! Giờ ai đang cười đây, hử?”

Cậu ta đang giữ một đứa bé đi chập chững ở ngay mắt cá chân khi mà tôi đi tới họ. Một tay cô bé cầm cái xô và quần jean thì ướt sũng nước. Cậu ta thì có một vệt nước lớn ở đằng trước áo thun.

“5 đô cho cô nhóc,” tôi nói.

“Ê Jake”

Claire ré lên và ném cái xô vào đầu gối của Quil.”Xuống, xuống!”

Cậu ta thả cô bé đứng xuống một cách cẩn thận và cô bé chạy tới tôi. Cô bé quàng tay qua chân tôi. “Chú Jay!”

“Con thế nào rồi, Claire?”

Cô bé cười khúc khích. “Quil ướt hết rồi.”

“Chú thấy rồi. Mẹ con đâu?”

“Đi mất tiêu rồi” Claire ríu rít, “Claire chơi với Quil cả ngày. Claire không về nhà đâu.” Cô bé buông tôi ra và chạy trở lại với Quil. Cậu ta nhấc cô bé lên và đặt trên 2 vai.

“Nghe giống như là người nào đó đã được 2 tuổi thì phải”

“3 mới đúng.” Quil sửa lại. “Cậu đã bỏ lỡ bữa tiệc. Bữa tiệc công chúa đấy. Cô bé bắt tớ phải đội vương miện và sau đó thì Emily đề nghị rằng họ nên thử dùng bộ trang điểm mới của cô bé lên tớ.”

“Wow, tớ thật sự thấy tiếc vì đã tới xem.”

“Đừng lo, Emily có chụp nhiều hình lắm. Thật sự mà nói, tớ trông rất bảnh.”

“Cậu đúng là đàn bà.”

Quil nhún vai. “Claire đã rất vui. Đó mới là điều quan trọng.”

Tôi trợn tròn mắt. Thật là khó chịu khi phải quanh quẩn gần những người đã nên duyên. Bất kể họ đang ở giai đoạn nào – sắp cưới như Sam hoặc chỉ là như nhũ mẫu bị hành hạ giống Quil – sự yên ổn và chắc chắn mà lúc nào họ cũng tỏa ra thật là làm người ta hết sức buồn nôn.

Claire ré lên trên vai cậu ta và chỉ tay xuống đất. “Viên đá đó thiệt đẹp, Quil! Lấy cho em, cho em!”

“Cái nào nhóc? Cái màu đỏ hả?”

“Không phải đỏ!”

Quil hạ đầu gối xuống – Claire thét lên và kéo tóc cậu ta như kéo cương ngựa.

“Cái màu xanh này à?”

“Không, không phải, không . . . ,” cô bé reo lên, rộn ràng với trò chơi mới của mình.

Điều khó hiểu nhất là Quil cũng có vẻ được vui như cô bé. Cậu ấy không mang một vẻ mặt tới-giờ-đi-ngủ-chưa như bao người phụ huynh du lịch kia đang mang. Chắc chắn bạn sẽ không bao giờ thấy được một người cha mẹ thật sự nào lại hào hứng chơi bất cứ trò chơi ngốc nghếch nào mà con cái họ có thể nghĩ ra. Tôi đã từng thấy Quil chơi trốn tìm trong vòng một giờ đồng hồ mà không chán.

Và tôi đã không thể chọc ghẹo cậu ấy chút nào – tôi quá ganh tị với cậu ấy.

Mặc dù tôi nghĩ thật là tồi tệ khi cậu ấy còn tới mười bốn năm sống như thầy tu cho tới lúc Claire bằng tuổi cậu ấy – đối với Quil, chí ít là vậy, thì thật tốt khi mà người sói không bị già đi. Nhưng ngay cả bây giờ cũng có vẻ như không làm cậu ấy bận tâm cho lắm.

“Quil, cậu có bao giờ nghĩ tới hẹn hò không?” Tôi hỏi.

“Huh?”

“Không, không phải màu vàng!” Claire nói bi bô.

“Cậu biết mà. Một người con gái thật sự. Ý tớ là chỉ trong lúc này thôi, đúng không? Vào những đêm cậu không cần phải trông trẻ.”

Quil nhìn tôi chằm chằm, miệng của anh ấy mở to.

“Viên đá! Viên đá!” Claire hét lên khi mà cậu ấy không đề nghị thêm màu nào khác. Cô bé đập mạnh vào đầu cậu ta với nắm tay nhỏ của mình.

“Xin lỗi, bé Claire. Hay là viên màu tím dễ thương này nhé?”

“Không,” cô bé cười khúc khích. “Không phải màu tím.”

“Cho anh một chút gợi ý đi bé con. Anh năn nỉ bé đấy.”

Claire suy nghĩ một chút. “Màu xanh lá,” cô bé cuối cùng cũng nói.

Quil nhìn chăm chú những viên đá, nghiên cứu nó. Cậu ấy lượm bốn viên đá xanh khác nhau đưa cho cô bé.

“Những viên này đúng không?”

“Dạ!”

“Viên nào bé?”

“Tất cả luôn!!”

Cô bé chụm 2 bàn tay lại với nhau khi Quil thả bốn viên đá vào lòng bàn tay bé nhỏ đó. Cô bé cười to và ngày lập tức đập những viên đá đó lên đầu cậu ta. Cậu ấy giả bộ nhăn nhó rồi đứng thẳng dậy và bắt đầu đi về phía bãi đậu xe. Có lẽ là lo cô bé sẽ bị lạnh khi mặc quần áo ướt. Cậu ấy còn tệ hơn một bà mẹ lúc nào cũng lo lắng và khẩn trương.

“Xin lỗi nếu tớ gây áp lực cho cậu về chuyện bạn gái,” tôi nói.

“Không sao đâu,” Quil nói. “Cậu chỉ làm tớ ngạc nhiên thôi. Tớ chưa từng nghĩ về điều đó.”

“Tớ cá là cô bé sẽ hiểu mà. Cậu biết đấy, khi cô bé lớn lên. Cô bé không thể giận cậu khi cậu sống như cậu muốn khi mà cô ấy còn đang mặc tã.”

“Không, tớ biết. Tớ chắc là cô bé sẽ hiểu điều đó.”

Cậu ấy không nói thêm gì nữa.

“Nhưng cậu sẽ không làm vậy, phải không?” Tôi đoán.

“Tớ không nghĩ vậy,” cậu ấy nói nhỏ. “Tớ không thể tưởng tượng ra. Tớ chỉ là không thể …. thấy ai kiểu đó nữa. Tớ không để ý con gái nữa, cậu biết đó. Tớ không thấy mặt của họ.”

“Để những cái đó chung với vương miện và đồ trang điểm, và có thể Claire sẽ có một sự cạnh tranh khác để lo lắng tới.”

Quil cười lớn và làm tiếng hôn tôi. “Cậu rảnh thứ sáu này chứ, Jacob?”

“Cậu muốn lắm,” tôi nói, và tôi làm mặt khó chịu. “Ừ, nhưng tớ đoán là tớ rảnh.”

Cậu ấy ngần ngừng trong vài giây và nói, “Cậu có bao giờ nghĩ tới hẹn hò không?”

Tôi thở dài. Hình như tôi đã tự đào hố chôn mình rồi.

“Cậu biết không, Jake, có lẽ đã tới lúc cậu nên nghĩ tới bắt đầu sống đi.”

Cậu ấy khống nói như có đùa. Giọng của cậu ấy có vẻ thương hại. Điều đó còn tệ hơn.

“Tớ cũng không thấy họ, Quil. Tớ không thấy gương mặt của họ.”

Quil cũng thở dài.

Ở ngoài xa, đủ nhỏ để không ai ngoại trừ hai chúng tôi nghe thấy qua tiếng sóng, một tiếng tru từ trong rừng vọng ra.

“Chết rồi, là Sam,” Quil nói. Tay cậu ấy đưa lên đụng vào Claire như thể cho chắc cô bé vẫn còn đó. “Tớ không biết mẹ của cô bé đang ở đâu!”

“Để tớ đi coi có chuyện gì. Nếu chúng tớ cần cậu, tớ sẽ cho cậu biết.” Tôi nói thật nhanh, từ ngữ phát ra cứ dính vào với nhau. “Hay là cậu mang cô bé tới nhà Clearwaters? Cô Sue và Billy có thể trông cô bé một lúc. Cũng có thể họ đã biết chuyện gì đang xảy ra.”

“Okay – đi khỏi đây thôi, Jake!”

Tôi chạy đi thật nhanh, không hướng tới con đường đất xuyên qua đám cỏ dại, mà con đường thẳng nhỏ hướng thẳng vào rừng.  Tôi nhảy vượt qua mảnh gỗ trôi dạt đầu tiên và sau đó xé toạc đường đi xuyên ra những cây thạch nam, vẫn tiếp tục chạy. Tôi cảm thấy những vết xước nhỏ khi những cái gai cào vào da mình, nhưng tôi mặc kệ. Những vết đau nhói này sẽ lành lại trước khi tôi thấy rừng cây.

Tôi đi tắt sau những cửa hàng và phóng ngang qua đường cái. Có ai đó bấm còi tôi. Một khi đã được an toàn ở ven rừng, tôi chạy nhanh hơn, với những bước chân dài hơn. Mọi người sẽ nhìn chăm chú nếu tôi chạy như thế ngoài kia. Người bình thường không thể nào chạy như thế. Đôi khi tôi nghĩ sẽ rất vui nếu tham gia một cuộc chạy đua – bạn biết đấy, như thế vận hội Olympic hay là cái gì đó. Chắc là sẽ vui lắm khi nhìn phản ứng trên gương mặt của những vận động viên nổi tiếng kia khi mà tôi chạy vượt qua họ. Chỉ là tôi khá chắc cuộc kiểm tra mà họ dùng để chắc là bạn không dùng thuốc tăng lực sẽ ra kết quả với một số thứ thật kì quặc trong máu của tôi.

Ngay khi tôi thật sự vào tới trong rừng, không bị gò bó bởi đường xá hay nhà cửa, tôi trượt nhanh tới một điểm dừng và cởi bỏ cái quần sọt. Với động tác nhanh và thành thạo, tôi cuộn nó lại và cột nó bằng sợi dây thừng nhỏ xung quanh mắt cá chân mình. Trong lúc tôi vẫn đang cột chặt nó lại, tôi bắt đầu biến hình. Sức nóng chạy dọc theo sống lưng tôi, tứ chi tôi bị co thắt dữ dội. Chỉ là trong vòng một vài giây. Thân thể tôi nóng bừng bừng, và tôi cảm thấy một ánh sáng mờ mờ khiến tôi biến thành một thứ gì đó khác biệt. Tôi cào chân xuống mặt đất và duỗi thẳng lưng ra.

Biến hình rất dễ dàng khi tôi tập trung như thế này. Tôi không còn có vấn đề gì với tính khí của mình cả. Ngoại trừ khi nó cản trở tôi.

Trong nữa giây, tôi nhớ lại khoảng thời gian khủng khiếp ở cái đám cưới đáng nguyền rủa kia. Tôi gần như phát điên vì giận dữ đến mức tôi không thể khiến thân thể mình biến hình. Tôi đã bị giam lại, run rẩy và nóng như bị thiêu đốt, không thể biến hình và giết chết con quái vật đang đứng chỉ cách tôi vài bước chân. Chuyện đó đã quá phức tạp. Muốn giết chết hắn. Lo sợ sẽ làm tổn thương cô ấy. Bạn tôi cản đường. Và rồi, khi cuối cũng tôi cũng đã có thể biến hình thì lại là mệnh lệnh từ người chỉ huy. Sắc lệnh từ Alpha. Nếu chỉ có Embry và Quil đêm đó mà không có Sam … tôi có khả năng giết chết tên sát nhân đó không?

Tôi căm phẫn khi mà Sam đặt ra luật như thế. Tôi ghét cảm giác không có sự lựa chọn. Cảm giác phải phục tùng.

Và rồi tôi ý thức được sự có mặt của một thính giả. Tôi đã không một mình trong suy nghĩ của chính mình.

Lúc nào cũng cho mình là trung tâm, Leah nghĩ.

Ừ, đừng đạo đức giả nữa, Leah, tôi nghĩ lại.

Đủ rồi, các bạn, Sam bảo chúng tôi.

Chúng tôi im lặng, và tôi cảm thấy Leah cau mày vì chữ bạn. Lúc nào cũng hay giận dỗi.

Sam giả bộ không nhìn thấy. Quil và Jared đâu?

Quil đang bận Claire. Cậu ấy đang đưa cô bé tới nhà Clearwater.

Tốt. Cô Sue sẽ giữ cô bé.

Jared đang đi tới chỗ Kim, Embry nghĩ. Chắc là không nghe thấy anh rồi.

Có những tiếng càu nhàu trong bầy. Tôi rên rỉ chung với họ. Khi Jared rốt cuộc cũng đã tới, không nghi ngờ gì về việc cậu ấy vẫn còn đang nghĩ về Kim. Và mọi người thì không muốn biết hai người bọn họ đã làm gì với nhau.

Sam ngồi trên hai chân sau và tru lên một hồi xé toạc không gian. Nó là dấu hiệu cũng là một mệnh lệnh.

Bầy sói đã tập hợp lại ở cách tôi vài dặm về hướng đông. Tôi nhãy cẩng lên xuyên qua rừng cây rậm rạp để đi về phía họ. Leah, Embry, với Paul cũng đang chạy về hướng đó. Leah đã gần tới nơi – tôi sớm nghe được tiếng chân chị ấy không xa trong rừng cây. Chúng tôi tiếp tục chạy trên một đường song song , quyết định không chạy chung với nhau.

Chẹp, chúng ta sẽ không đợi anh ta cả ngày. Anh ta phải cố gắng bắt kịp chúng ta sau thôi.

Chuyện gì vậy, sếp? Paul muốn biết.

Chúng ta cần phải nói chuyện. Có chuyện vừa mới xảy ra.

Tôi cảm thấy ý nghĩ của Sam chuyển sang tôi – và không phải chỉ có Sam, mà còn có Seth và Collin và Brady nữa. Collin và Brady – 2 đứa trẻ mới gia nhập – đã đi tuần với Sam hôm nay, nên chắc bọn chúng biết chuyện gì mà anh ấy biết. Tôi không biết tại sao Seth đã có mặt ở ngoài này, và cũng biết chuyện gì đang xảy ra. Đâu đã tới lượt cậu ấy.

Seth, nói cho họ biết em nghe được gì đi.

Tôi phóng nhanh hơn, muốn tới đó ngay lập tức. Tôi nghe Leah cũng di chuyển nhanh hơn. Chị ấy ghét bị vượt qua. Chị ấy tự nhận mình nhanh nhất trong bầy.

Tự nhận cái này này, tên khốn, chị ấy rít lên, và rồi chị ấy thật sự chạy hết tốc lực. Tôi ấn sâu móng vuốt mình vào lớp đất bùn và bắn mình về phía trước.

Coi bộ Sam không có tâm trạng để chịu đựng cuộc cãi vã thông thường của chúng tôi. Jake, Leah, thôi ngay đi.

Không ai trong chúng tôi chậm lại.

Sam gầm gừ, nhưng bỏ qua nó. Seth?

Chú Charlie gọi loanh quanh cho tới khi kiếm được chú Billy ở nhà tớ.

Ừ, tớ có nói chuyện với chú ấy, Paul thêm vào.

Tôi cảm thấy giật mình khi Seth nghĩ tới tên chú Charlie. Thời cơ đây rồi. Sự đợi chờ đã kết thúc. Tôi chạy nhanh hơn, ép buộc mình phải hít thở, mặc dù phổi tôi gần như là cứng đơ trong lúc này.

Sẽ là câu chuyện nào đây?

Rồi chú ấy buột miệng nói ra. Hình như là Edward và Bella đã trở về nhà hồi tuần trước, và …

Lòng tôi nhẹ nhàng hơn.

Cô ấy còn sống. Hoặc là cô ấy không hẳn đã chết, ít ra là vậy.

Tôi vẫn chưa nhận ra điều đó khác biệt như thế nào đối với tôi. Thời gian gần đây, tôi đều nghĩ như cô ấy đã chết rồi, và tôi chỉ thấy điều đó ngay lúc này. Tôi thấy rằng tôi chưa bao giờ tin hắn sẽ mang cô ấy về một cách lành lặn. Điều đó không quan trọng, bởi vì tôi biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Ừ, anh em, và đây là tin xấu. Chú Charlie nói chuyện với cô ấy, nói rằng giọng cô ấy rất tệ. Cô ấy nói với chú ấy là cô ta bị bệnh. Bác sĩ Carlisle nói với chú Charlie là Bella bị nhiễm một bệnh hiếm thấy nào đó ở Nam Mỹ. Nói là cô ấy cần phải cách ly. Chú Charlie đang nổi điên, bởi vì ngay cả chú ấy cũng không được tới thăm cô ta. Chú ấy nói chú ấy không quan tâm nếu mình bị nhiễm bệnh, nhưng bác sĩ Carlisle không nhượng bộ. Không ai được tới thăm. Nói với chú Charlie là bệnh khá nặng, nhưng ông ấy đang làm tất cả những gì ông ta có thể. Chú Charlie lo âu về chuyện này đã mấy ngày, nhưng chú ấy chỉ mới gọi chú Billy bây giờ. Chú ấy nói cô ấy có vẻ như bệnh nặng hơn hôm nay.

Một bầu không khí ảm đạm im lặng bao phũ lấy mọi người sau khi Seth kết thúc. Chúng tôi đều hiểu.

Thì ra cô ấy sẽ chết vì bệnh này, đó là những gì mà chú Charlie biết được. Họ có cho chú ấy nhìn xác cô ấy lần cuối không? Một thân xác trắng nhợt, xanh xao, hoàn toàn im lặng, không hơi thở? Họ sẽ không để chú ấy đụng vào làn da lạnh ngắt đó – chú ấy có thể sẽ nhận ra nó cứng như thế nào. Họ phải đợi tới khi cô ấy có thể giữ bình tĩnh, có thể khống chế để không giết chú Charlie và những người khác tới dự đám ma. Chuyện đó cần trong bao lâu?

Họ có chôn cất cô ấy không? Cô ấy sẽ tự đào đất trở ra, hay những kẻ hút máu đó sẽ quay lại cứu cô ấy?

Mọi người lắng nghe những suy đoán của tôi trong im lặng. Tôi có thể nghĩ ra nhiều hơn tất cả bọn họ về chuyện này.

Tôi và Leah tới khoảng rừng thưa gần như cùng một lúc. Mặc dù chị ấy chắc là mũi của chị ấy tới trước. Chị ấy ngồi xuống trên hai chân sau bên cạnh em trai của mình trong khi tôi đi lững thững về phía tay phải của Sam. Paul đi vòng qua một bên và nhường lại chỗ cho tôi.

Tôi lại thắng rồi, Leath nghĩ, nhưng tôi hầu như không nghe thấy chị ấy.

Tôi tự hỏi tại sao chỉ có mình tôi là còn đứng trên chân mình. Lông của tôi dựng đứng trên vai mình, xù lên vì nôn nóng.

Chúng ta còn đợi gì nữa? Tôi hỏi.

Không ai nói gì cả, nhưng tôi nghe được sự chần chừ của họ.

Oh, coi nào! Hiệp ước đã bị phá vỡ rồi!

Chúng ta không có bằng chứng – có thể cô ta thật sự bệnh …

Oh, làm ơn đi!

Okay, bằng chứng hoàn cảnh thì hoàn toàn thuyết phục. Tuy nhiên …

Jacob. Sam nghĩ một cách chậm rãi, ngần ngừ. Em có chắc đây là điều em muốn không? Điều đó có phải là việc làm đúng không? Chúng ta đều biết cô ta muốn như vậy.

Hiệp ước không nói gì tới chuyện ý muốn của nạn nhân, Sam!

Cô ta có thật là nạn nhân không? Em có thể liệt kê cô ta như vậy ah?

Phải!

Jake, Seth nghĩ, họ không phải là kẻ thù của chúng ta.

Im đi, nhóc! Không phải chỉ vì em tôn sùng một cách bệnh hoạn tên hút máu đó như một vị anh hùng mà luật lệ sẽ thay đổi. Bọn họ là kẻ thù của chúng ta. Bọn họ đang ở trong lãnh địa của chúng ta. Chúng ta phải đuổi họ đi. Anh không cần biết nếu em đã từng có khoảng thời gian vui vẻ đứng chung chiến tuyến với Edward Cullen.

Vậy anh sẽ làm gì khi Bella sẽ cùng chiến đấu với họ hả, Jacob? Hử? Seth hỏi gặng.

Cô ấy đã không còn là Bella nữa.

Anh sẽ là người đánh gục cô ấy?

Tôi không thể ngừng bản thân mình nhăn mặt.

Không, anh không đâu. Như thế thì sao? Anh sẽ bắt một trong chúng tôi làm điều đó? Và rồi sẽ giữ mối hận với người đó suốt đời ah?

Anh sẽ không …

Đương nhiên là anh không rồi. Anh chưa sẵn sàng cho cuộc chiến này đâu, Jacob.

Bản năng thắng thế và tôi nhảy về phía trước, gầm gừ với con sói màu vàng bên kia vòng tròn.

Jacob! Sam cảnh cáo. Seth, im đi trong vài phút xem nào.

Seth gật gù cái đầu bự của cậu ta.

Chẹp, tôi đã bỏ lỡ cái gì vậy? Quil nghĩ. Cậu ta đang chạy tới buổi họp mặt. Nghe cái gì đó về cuộc gọi của chú Charlie …

Chúng ta chuẩn bị chiến đấu, tôi nói với cậu ta. Sao cậu không chạy ngang qua chỗ Kim và lôi Jared ra bằng răng của cậu? Chúng ta sẽ cần tất cả mọi người.

Tới thẳng đây đi, Quil, Sam ra lệnh. Chúng ta vẫn chưa quyết định gì cả.

Tôi làu bàu.

Jacob, anh cần phải suy nghĩ điều gì là tốt nhất cho bầy đàn. anh phải chọn hướng nào bảo vệ tất cả các cậu tốt nhất. Thời thế đã thay đổi từ khi tổ tiên chúng ta lập lên hiệp ước này. Anh … chậc, anh thật sự không tin gia đình Cullen là mối nguy hiểm với chúng ta. Và chúng ta đều biết họ sẽ không ở đây trong bao lâu nữa. Chắc chắn là khi họ nói câu chuyện của họ, họ sẽ phải biến mất. Cuộc sống của chúng ta sẽ trở lại bình thường.

Bình thường?

Nếu chúng ta gây chiến với họ, Jacob, họ sẽ tự vệ một cách chính đáng.

Anh sợ ah?

Em đã sẵn sàng để mất một anh em chưa? Anh ta dừng lại. Hoặc một chị em? Anh ta vội vã thêm vào.

Em không sợ chết.

Anh biết điều đó, Jacob. Đó cũng là một trong những lý do anh nghi ngờ óc phán đoán của em trong vấn đề này.

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đen của anh ấy. Anh có ý định tôn trọng bản hiệp ước của cha ông chúng ta hay không?

Anh tôn trọng bầy đàn của mình. Anh làm cái gì tốt nhất cho họ.

Hèn nhát.

Miệng của anh ấy nhe ra để lộ những cái răng sắc nhọn.

Đủ rồi, Jacob. Em đi quá giới hạn của mình rồi. Giọng nói tinh thần của Sam đã thay đổi, nó chuyển sang một âm sắc rất lạ khiến người ta không thể nào không nghe theo. Giọng nói của một Alpha. Anh ấy nhìn qua một lượt những con sói trong vòng tròn.

Bầy đàn sẽ không tấn công nhà Cullen một cách kích động. Tinh thần của hiệp ước vẫn được giữ vững. Bọn họ không phải là mối nguy hiểm tới dân tộc của chúng ta, họ cũng không phải là hiểm họa cho người dân ở thị trấn Forks. Bella Swan đã lựa chọn như vậy, và chúng ta sẽ không trừng phạt liên minh xưa của chúng ta chỉ vì sự lựa chọn của cô ấy.

Nghe rõ, nghe rõ, Seth nghĩ háo hức.

Anh nghĩ là anh đã nói em im đi, Seth.

Oops. Xin lỗi, anh Sam.

Jacob, em nghĩ là em đang đi đâu vậy?

Tôi rời khỏi vòng tròn, đi về hướng tây để tôi có thể quay lưng về phía anh ta. Tôi đi nói tạm biệt với bố tôi. Rõ ràng là tôi không còn mục đích gì để ở lại đây nữa.

Aw, Jake – đừng làm như vậy nữa mà!

Im đi, Seth, nhiều giọng nói cũng nghĩ một lúc.

Chúng tôi không muốn em bỏ đi, Sam nói với tôi, ý nghĩ của anh ấy nhẹ nhàng hơn lúc trước.

Vậy thì ép buộc em ở lại đi Sam. Lấy đi ý muốn của em. Bắt em làm một nô lệ.

Em biết là anh không làm như vậy.

Vậy thì không còn gì để nói nữa.

Tôi chạy khỏi bọn họ, cố gắng hết sức để không nghĩ tới chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Thay vào đó, tôi tập trung vào những kỉ niệm trong những tháng ngày dài làm sói của mình, vào việc để mặc cho nhân tính bị bòn rút ra khỏi cơ thể mình cho tới khi tôi giống với dã thú hơn là người. Chỉ sống cho hiện tại, ăn khi đói, ngủ khi mệt, uống nước khi khát, và chạy – chạy chỉ với mục đích là hoạt động.  Những khát vọng giản dị với những câu trả lời mộc mạc cho chúng. Những nỗi đau tới một cách dễ dàng đón nhận hơn. Sự đau khổ vì đói. Sự đau đớn vì đá lạnh dưới chân. Nỗi khổ của việc bị xước móng vuốt khi mà món ăn tối trở nên hung bạo. Mỗi một nỗi đau đều có một câu trả lời đơn giản, một hành động dễ hiểu để kết thúc nỗi đau đó.

Không giống như khi làm một con người.

Tuy thế, ngay khi tôi tới gần nhà mình, tôi biến lại về cơ thể con người của mình. Tôi cần phải suy nghĩ trong riêng tư.

Tôi cởi quần short và mặc nó vào, đã chạy về phía ngôi nhà rồi.

Tôi đã làm được. Tôi đã giấu những suy nghĩ của mình và bây giờ thì đã quá trể để Sam cản trở tôi. Anh ấy không thể nghe tôi bây giờ.

Sam đã làm rất rõ về luật lệ. Bầy đàn sẽ không tấn công gia đình Cullen. Được thôi.

Anh ấy không nhắc tới việc hành động một mình.

Không, bầy đàn không tấn công ai hôm nay cả.

Nhưng tôi thì có.

Hừng Sáng – Chương 7

Credit: Bảng dịch này là do dnth2004 dịch, hoàn toàn khác với bảng dịch của Bun_oc_girl.

7. ĐIỀU KHÔNG MONG ĐỢI

Một màu đen bao trùm lên tôi xuyên qua một màn sương mù dày đặc như một tấm vải liệm. Tôi có thể thấy những đôi mắt màu hồng ngọc đỏ rực lóe lên sự khao khát, thèm muốn giết chóc. Họ đang nhe những cái răng nanh sắc nhọn ra – một số thì gầm gừ, một số thì lại mỉm cười.

Tôi nghe tiếng đứa bé rên rỉ sau lưng mình, nhưng tôi không thể quay lại nhìn nó. Tuy tôi rất muốn chắc chắn rằng đứa bé vẫn được an toàn, nhưng tôi không cho phép mình có bất cứ sai sót nào trong việc tập trung lúc này.

Họ hiện ra gần hơn, những cái áo choàng đen bay phấp phới khi họ bước đi. Tôi thấy bàn tay của họ lộ ra những móng vuốt đỏ như máu. Họ bắt đầu tách ra, tiến đến chúng tôi từ mọi ngã. Chúng tôi đã bị bao vây. Chúng tôi sắp phải chết.

Và sau đó, thình lình xuất hiện một đốm sáng lóe lên, toàn cảnh đã khác hẳn. Nhưng mọi thứ cũng không hẳn là thay đổi – nhà Volturi vẫn đuổi theo chúng tôi, ở tư thế sẵn sàng ra tay. Tất cả những thứ đã thay đổi là việc khung cảnh trông như thế nào đối với tôi. Đột nhiên, tôi trở nên thèm khát điều này. Tôi muốn họ phải trả giá. Sự sợ hãi biến thành khát màu khi tôi lấy đà nhảy tới trước, với một nụ cười trên môi, và một tiếng gấm gừ qua hàm răng trắng dã.

Tôi giật nẩy mình dậy, hoảng hốt thoát ra khỏi giấc mơ.

Căn phòng tối đen. Nóng như phòng xông hơi vậy. Mồ hôi ướt hết tóc hai bên thái dương và chảy xuống cổ.

Tôi sờ soạng trong chăn ấm và thấy nó trống rỗng.

“Edward?”

Cùng lúc đó, tay tôi đụng phải thứ gì đó mềm, phẳng và cứng. Một tờ giấy gấp đôi. Tôi cầm tờ giấy lên và đi băng ngang phòng tới chỗ công tắc đèn.

Phía bên ngoài tớ giấy viết là gởi cho Bà Cullen.

Anh hy vọng là em sẽ không thức dậy lúc anh đi vắng, nhưng, nếu em thức dậy thật thì anh sẽ trở về rất sớm thôi. Anh chỉ vào đất liền để đi săn thôi. Hãy ngủ lại đi và anh sẽ ở kế bên em khi em thức dậy. Anh yêu em.

Tôi thở dài. Chúng tôi đã ở đây khoảng 2 tuần rồi, thế thì tôi nên biết rằng anh sẽ phải đi, nhưng tôi đã không nghĩ tới khi nào. Chúng tôi như là đang tồn tại ngoài vòng thời gian khi ở đây, cứ bị cuốn đi theo trong trạng thái tuyệt vời.

Tôi lau mồ hôi trên mặt. Tôi cảm thấy hoàn toàn tỉnh như sáo, dù chiếc đồng hồ trên bàn trang điểm chỉ mới hơn 1 giờ sáng. Tôi biết tôi sẽ không thể nào ngủ trong cái nóng và ẩm này. Chưa kể đến việc nếu tôi tắt hết đèn và nhắm mắt lại, tôi chắc chắn rằng sẽ thấy những cái bóng đen đi lởn vởn trong đầu của mình.

Tôi đứng dậy và đi thơ thẩn trong căn nhà tối, mở lên hết mấy cái đèn. Nó quá to và trống rỗng khi không có Edward ở đây. Thật quá khác biệt.

Cuối cùng tôi đến nhà bếp và quyết định có lẽ ăn no bụng là thứ mà tôi cần.

Tôi lục lọi trong tủ lạnh cho đến khi tôi tìm được tất cả những nguyên liệu để chiên gà. Tiếng nổ lốp bốp và xèo xèo của miếng gà đang chiên trong chảo nghe như ở nhà; tôi cảm thấy đỡ căng thẳng khi nó đã phá tan sự yên tĩnh.

Mùi thơm quá quyến rũ khiến tôi ăn ngay khi vừa chiên xong nên đã làm phỏng lưỡi mình. Nhưng sau khi cắn khoảng chừng 5 hay 6 miếng gì đó, nó đã đủ nguội để tôi có thể nếm được. Tôi nhai chậm lại. Có nêm thiếu thứ gì không nhỉ? Tôi nhìn lại miếng thịt, nó hoàn toàn trắng nhách, rồi tôi tự hỏi hay là nó chưa chin nhỉ. Tôi lấy một miếng khác cắn thử; tôi nhai 2 lần. Ugh – quá tệ. Tôi nhảy tới để nhổ nó vào cái bồn rửa chén. Đột nhiên mùi gà và dầu trợt trào lên. Tôi lấy cả đĩa và đổ hết vào thùng rác, sau đó mở cửa sổ để cho bay bớt mùi đi. Một làn gió mát thổi tới. Gió mơn man trên da tôi thật dễ chịu.

Tôi đột nhiên mệt lả người nhưng tôi không muốn quay trở lại căn phòng nóng nực kia nữa. Nên tôi mở thêm nhiều cửa sổ trong phòng khách và nằm trên cái ghế bành ngay dưới đó. Tôi mở lại bộ phim đã coi hôm kia và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ ngay bài hát mở đầu tươi vui.

Khi tôi mở mắt lại, mặt trời đã lên đỉnh đầu, nhưng không phải ánh nắng đã đánh thức tôi. Vòng tay mát mẻ của anh ấy đang vòng qua tôi, giữ tôi trong lòng anh ấy. Cùng lúc đó, một cơn đau bất thình lình quặn lên trong bụng, giống như là dư âm còn lại sau khi bị một quả đấm vào bụng ấy.

“Anh xin lỗi,” Edward thì thầm khi anh ấy quét bàn tay lạnh giá ngang qua cái trán đầy mồ hôi của tôi. “Thật không chu đáo. Anh đã không nghĩ tới em sẽ nóng như thế nào khi không có anh. Anh sẽ gắn một cái máy lạnh trước khi anh rời khỏi đây nữa.”

Tôi không thể tập trung vào chuyện mà anh ấy đang nói. “Cho em qua!” Tôi thở dốc, giằng người ra khỏi tay anh ấy.

Anh ấy tự động buông tay ngay. “Bella?”

Tôi chạy nhanh như chớp vào phòng tắm với hai tay bụm chặt vào miệng. Tôi cảm thấy thật kinh khủng đến nỗi tôi đã không để ý – ngay lúc đầu – rằng anh ấy đã ở bên tôi lúc tôi đang gục đầu vào toilet và ói mửa.

“Bella? Em sao vậy?”

Tôi chưa thể trả lời. Anh ấy ôm tôi một cách lo lắng, kéo tóc ra khỏi mặt tôi, đợi cho tôi điều hòa nhịp thở lại.

“Con gà ôi chết tiệt,” tôi rên rỉ.

“Em có sao không?” Giọng anh ấy căng thẳng.

“Không sao,” tôi thở hổn hển. “Chỉ là ngộ độc thực phẩm thôi. Anh không cần phải thấy chuyện này. Ra ngoài đi anh.”

“Không bao giờ đâu, Bella.”

“Ra ngoài đi mà,” tôi rên lên lần nữa, cố gắng đứng dậy để có thể súc miệng. Anh ấy đỡ tôi nhẹ nhàng, lờ đi khi tôi xô nhẹ anh ấy ra.

Sau khi tôi súc miệng sạch, anh ấy bế tôi tới giường và đặt tôi ngồi xuống một cách cẩn thận, đỡ tôi bằng 2 cánh tay anh ấy.

“Ngộ độc thực phẩm à?”

“Phải,” tôi rên rỉ. “Em đã chiên vài miếng gà tối qua. Mùi vị của nó thật lạ nên em đã vứt nó đi. Nhưng em cũng đã ăn vài miếng rồi.”

Anh ấy đặt bàn tay lạnh giá lên trán tôi. Thật dễ chịu. “Giờ em cảm thấy thế nào?”

Tôi suy nghĩ trong một lúc. Cơn buồn nôn đã qua một cách đột ngột như khi nó tới, và tôi cảm thấy bình thường như mỗi buổi sáng. “Khá bình thường. Thật sự thì hơi đói một chút.”

Anh ấy để tôi đợi trong khoảng 1 giờ và để xuống một ly nước lớn trước khi anh ấy đi chiên cho tôi vài quả trứng. Tôi cảm thấy hoàn toàn bình thường, chỉ là một chút mệt mỏi vì đã bị thức giấc lúc nửa đêm. Anh ấy mở đài CNN lên – chúng tôi đã mất liên lạc quá lâu, chiến tranh thế giới thứ 3 có thể nổ ra mà chúng tôi không hề hay biết – và tôi nằm dài uể oải trên đùi anh ấy.

Tôi cảm thấy chán với tin tức và quay ngược lại để hôn anh ấy. Nhưng lại giống sáng nay, một cơn đau nhói lên trong dạ dày khi tôi di chuyển. Tôi đi lao đảo, tay tôi bịt chặt lấy miệng. Tôi biết tôi sẽ không bao giờ chạy kịp tới phòng tắm lần này nên tôi chạy tới cái bồn rửa chén.

Anh ấy lại giữ tóc tôi lại.

“Có lẽ mình nên quay về Rio, để tới bác sĩ,” anh ấy đề nghị một cách lo lắng khi tôi đang súc miệng sau đó.

Tôi lắc đầu và đi hướng tới hành lang. Đi bác sĩ thì đồng nghĩa với kim tiêm. “Em sẽ khỏe ngay sau khi em đánh răng.”

Khi miệng tôi đã sạch sẽ hơn, tôi lục tìm cái túi cấp cứu nhỏ trong hành lý mà Alice đã chuẩn bị cho tôi, một đống đồ dùng con người như là băng cá nhân hay thuốc cầm đau và – thứ mà tôi đang rất cần lúc này – men tiêu hóa (Pepto Bismol). Có lẽ nó có thể giúp tôi làm dịu cái bao tử của mình và làm Edward bình tĩnh lại.

Nhưng trước khi tôi tìm thấy thuốc men tiêu hóa, tôi bất chợt đụng phải một thứ khác mà Alice đã chuẩn bị cho tôi. Tôi lượm cái hộp nhỏ màu xanh và nhìn nó trên tay trong một lúc lâu, quên hết mọi thứ.

Và tôi bắt đầu đếm trong đầu. Một lần. Hai lần. Thêm một lần nữa.

Tiếng gõ cửa làm tôi giật mình, cái hộp nhỏ rơi ngược lại vào trong túi hành lý.

“Em khỏe không?” Edward hỏi qua cánh cửa. “Em bị ói nữa à?”

“Có và không,” tôi nói, nhưng giọng tôi nghe rất kỳ lạ.

“Bella? Anh vào được không?” Lo lắng rồi.

“Chắc là đ . . . ược?”

Anh ấy bước vào và xem xét tư thế của tôi, đang ngồi đan xen hai chân với nhau trên sàn kế bên túi hành lý, và biểu lộ của tôi, trống rỗng và không chớp mắt. Anh ấy ngồi xuống kế bên, tay anh ấy lại giơ lên trán tôi ngay lập tức.

“Chuyện gì vậy em?”

“Đã bao nhiêu ngày rồi từ lúc đám cưới hả anh?” tôi nói khẽ.

“Mười bảy ngày,” anh trả lời như máy. “Bella, chuyện gì vậy?”

Tôi lại đếm nữa. Tôi giơ ngón tay lên, ra hiệu cho anh đợi, và miệng thì tiếp tục đếm. Tôi đã từng sai lầm về thời gian trước đây. Chúng tôi đã ở đây lâu hơn tôi nghĩ. Tôi lại bắt đầu đếm lại.

“Bella!” anh thì thầm một cách khẩn thiết. “Anh không hiểu gì cả.”

Tôi cố nuốt nước miếng. Không có tác dụng. Thế nên tôi với tay vào túi hành lý và lần mò trong đó cho đến khi tôi lại tìm được một cái hộp nhỏ đựng đồ dùng phụ nữ (tampon). Tôi giơ nó lên một cách lặng lẽ.

Anh ấy chăm chú nhìn tôi một cách bối rối. “Sao cơ? Em đang cố gắng đổ lỗi bệnh này là do các triệu chứng trước chu kỳ của em sao?” (*1)

“Không phải,” tôi cố gắng ngăn lại tiếng nấc. “Không, Edward. Em đang cố gắng nói với anh rằng em đã bị trễ 5 ngày.”

Nét mặt anh ấy không thay đổi. Giống như tôi chưa nói gì hết.

“Em không nghĩ em bị ngộ độc thực phẩm đâu,” tôi thêm vào.

Anh vẫn không có phản ứng. Anh đã biến thành một bức tượng.

“Những giấc mơ,” tôi lẩm bẩm một mình với một giọng thật xìu. “Ngủ quá nhiều. Sự khóc lóc. Tất cả thức ăn. Ô, ố, ồ.”

Cái nhìn chăm chú của Edward trông như vô hồn, như là anh đã không thể thấy tôi nữa.

Phản ứng một cách tự nhiên, gần như là không cố ý, tay tôi rơi xuống dưới bụng.

“Ồ!” tôi lại rít lên.

Tôi lảo đảo đứng lên, trườn ra khỏi hai cánh tay bất động của Edward. Tôi chưa bao giờ thay ra cái quần sọc ngắn bằng silk và cái áo ba lỗ tôi mặc đi ngủ. Tôi giật miếng vải màu xanh ra và nhìn chăm chú vào bụng mình.

“Không thể tin được,” tôi nói khẽ.

Tôi tkhông có bất cứ kinh nghiệm gì về sự mang thai hay em bé hay bất cứ phần nào trong thế giới ấy, nhưng tôi không phải một đứa ngốc. Tôi đã xem đủ các loại phim hay chương trình truyền hình để biết việc này không phải xảy ra như vậy. Tôi chỉ mới trễ 5 ngày. Cho dù tôi có thai, cơ thể tôi cũng không thể biểu lộ ra việc ấy sớm như vậy. Tôi chưa thể có cơn buồn nôn mỗi sáng. Tôi chưa thể đổi thay thói quen ăn uống hay ngủ nghê được.

Và tôi tuyệt đối chưa thể có cái khối u nhỏ nhưng chắc chắn là khối u, nhô ra ở bụng dưới của tôi được.

Tôi vặn thân trên từ trước ra sau, xem xét nó từ mỗi góc độ, như thể nó sẽ biến mất khi có ánh sáng chiếu vào. Tôi đưa ngón tay tới chỗ hơi nhô ra, ngạc nhiên khi thấy nó cứng như đá dưới da tôi.

“Không thể được,” tôi nói lại, bởi vì, nhô hay không nhô, “có tháng” hay không “chưa có tháng” (*2) (và chắc chắn là không “có tháng”, vì tôi chưa từng trễ một ngày trong suốt cuộc đời tôi), không có cách nào mà tôi có thể có thai được. Người duy nhất mà tôi đã từng chăn gối là một con ma cà rồng, sự thật là như thế.

Ma cà rồng ấy vẫn còn đang ngồi như trời trồng trên sàn nhà và không có dấu hiệu nào cho thấy sẽ lại cử động.

Thế thì phải có cách giải thích nào khác thôi. Có điều gì đó không đúng với tôi. Một bệnh lạ ở Nam Mỹ với tất cả các dấu hiệu của thai nghén, chỉ là xảy ra nhanh hơn . . . .

Và sau đó tôi nhớ đến một vài thứ – trong lúc dò tìm trên mạng vào một buổi sáng đã lâu như ở kiếp trước. Tôi ngồi ở cái bàn cũ ở phòng tôi tại nhà Charlie với ánh đèn màu xám mờ mờ qua cửa sổ, chăm chú vào cái máy vi tính kêu vù vù cổ lổ sĩ của mình, để đọc ngấu nghiến cái trang mạng tên là “Vampires từ A đến Z”. Lúc đó là lúc mà chưa đầy 24 tiếng trước Jacob Black đã cố gắng làm tôi vui bằng những truyền thuyết của bộ tộc người Quileute mà cậu ta cũng vẫn chưa tin và nói với tôi rằng Edward là ma cà rồng. Tôi băn khoăn đọc lướt qua bài đầu tiên trên một trang chuyên dành cho những thần thoại về ma ca rồng trên toàn thế giới. Danag của người Philipin, Estrie của người Do Thái, Varacolaci của người Ru-ma-ni, Stregoni benefici của người Ý (truyền thuyết này thực ra là dựa trên kỳ công khi còn trẻ của người cha chồng mới của tôi với gia tộc Volturi, nhưng tôi không biết gì về điều ấy lúc đó). . . Tôi đã càng lúc càng không chú ý khi câu chuyện trở nên càng lúc càng đáng ngờ. Tôi chỉ nhớ mơ hồ một chút về những bài cuối cùng. Chúng gần như là những lời bào chữa hão huyền đã được dựng lên để giải thích những sự việc như là tỉ lệ tử vong của những trẻ sơ sinh – và sự ngoại tình. Không, em yêu. Anh không có ngoại tình! Người đàn bà hở hang mà em vừa thấy trốn ra khỏi nhà là một con hồ ly tinh. Anh đã rất may mắn mới giữ được mạng sống đấy! (Dĩ nhiên, với những gì mà tôi đã biết về Tanya và chị em cô ấy thì tôi nghi ngờ rằng một vài lời bào chữa ấy là sự thật.) Và cũng có một cái dành cho nữ giới. Làm sao mà anh có thể kết tội em đã phản bội anh – chỉ vì anh đã về nhà sau 2 năm trên biển và em đang có thai? Đó chính là hồ ly tinh. Hắn đã thôi miên em bằng sức mạnh ma cà rồng thần bí của hắn . . .

Đó là một phần trong sự định nghĩa về hồ ly tinh – khả năng sinh sản với những con mồi không may của hắn.

Tôi lắc đầu, thật choáng váng. Nhưng . . .

Tôi nghĩ tới Esme và đặc biệt là Rosalie. Ma cà rồng không thể có con. Nếu có thể, Rosalie đã tìm ra một cách rồi. Truyền thuyết về hồ ly tinh chỉ là truyện hoang đường.

Ngoại trừ . . . chẹp, một sự khác biệt. Dĩ nhiên Rosalie không thể mang thai, bởi vì chị ấy đã bị đóng băng ở một giai đoạn khi chị ấy chuyển từ người sang không phải người. Tất cả đều không biến đổi được. Và thân thể người phụ nữ phải biến đổi để mang em bé. Sự thay đổi liên tiếp của chu kỳ mỗi tháng là một việc, và sau đó là sự biến đổi cần phải đủ lớn để đứa bé phát triển hơn. Cơ thể Rosalie đã không thể biến đổi.

Nhưng cơ thể tôi thì có thể. Và cơ thể tôi đã biến đổi. Tôi sờ chỗ u trên bụng mình, cái khối u mà không hề có ngày hôm qua.

Và đàn ông bình thường – ừm, họ thường là không thay đổi từ lúc dậy thì cho đến lúc chết. Tôi nhớ lại một tin đồn, không biết lượm được từ đâu: Charlie Chaplin đã có đứa con nhỏ nhất khi ông ấy 70 tuổi. Đàn ông không có những chuyện như là mang nặng đẻ đau hay chu kỳ sinh sản.

Dĩ nhiên, làm sao có ai biết được là ma cà rồng nam có thể làm cha, khi mà người bạn đời của họ lại không thể? Có ma cà rồng nào trên đời sẽ có sự kiềm chế cần thiết để thử cái lý thuyết ấy với người phụ nữ bình thường? Hay có xu hướng để thử?

Tôi chỉ có thể nghĩ có duy nhất một người.

Một phần của đầu tôi sắp xếp lại những sự thật, những ký ức và suy đoán, trong khi nửa phần còn lại – phần điều khiển khả năng để cử động cho cả những cơ bắp nhỏ nhất – thì lại bị choáng váng vượt quá sức chịu đựng của con người. Tôi đã không thể cử động đôi môi để nói, dù tôi rất muốn Edward làm ơn giải thích cho tôi chuyện gì đang xảy ra. Tôi cần phải quay lại nơi anh ấy ngồi, để chạm vào anh ấy, nhưng cơ thể tôi không làm theo chỉ thị nữa. Tôi chỉ có thể nhìn anh ấy chăm chú với đôi mắt đầy sửng sốt từ trong gương, những ngón tay tôi thận trọng ấn vào chỗ sưng trên thân trên của mình.

Và sau đó, giống như giấc mơ sống động đêm qua, khung cảnh đã bất ngờ biến đổi. Mọi thứ tôi nhìn trong gương hoàn toàn khác, tuy thật sự chẳng có gì khác cả.

Việc xảy ra làm thay đổi mọi thứ là một cú đạp nhẹ vào tay tôi – từ trong người tôi.

Cùng lúc ấy, phone của Edward reng len, vừa lanh lảnh vừa thúc bách. Không ai trong chúng tôi di chuyển. Nó cứ tiếp tục reng, reng mãi. Tôi cố gắng không nghe nó trong khi tôi ấn tay vào bụng mình, chờ đợi. Thái độ của tôi trong gương không còn hoang mang nữa – mà giờ là ngạc nhiên. Tôi hoàn toàn chú ý khi những dòng lệ lạ lùng, bắt đầu lặng lẽ tràn xuống hai bên má.

Cái phone vẫn reng liên tục. Tôi ước Edward sẽ trả lời nó – tôi đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Có lẽ đây là giây phút lớn nhất của cuộc đời tôi.

Reng! Reng! Reng!

Cuối cùng, tiếng ồn phá vỡ mọi thứ. Tôi quỳ xuống kế bên Edward – tôi thấy mình cử động thật cẩn thận, một ngàn lần cẩn thận hơn cái cách mà mỗi cử động cần phải có – và vỗ nhẹ vào túi quần của anh ấy cho đến khi tôi tìm được cái phone. Tôi nửa mong chờ anh ấy cử động và tự trả lời phone nhưng anh ấy vẫn hoàn toàn như cũ.

Tôi nhận ra số phone, và tôi có thể dễ dàng đoán được tại sao chị ấy lại gọi.

“Chào Alice,” tôi nói. Giọng tôi không khá hơn lúc nãy. Tôi hắng giọng.

“Bella? Bella, em có sao không?”

“Vâng, ừm. Có Carlisle ở đó không?”

“Có. Có vấn đề gì vậy?”

“Em không . . . một trăm phần trăm chắc lắm…”

“Edward ổn chứ?” chị ấy thận trọng hỏi. Chị ấy gọi Carlisle qua phone và sau đó hỏi, “Tại sao cậu ấy không trả lời phone?” trước khi tôi có thể trả lời câu hỏi đầu tiên của chị ấy.

“Em không chắc lắm.”

“Bella, xảy ra chuyện gì vậy? Chị mới thấy -”

“Chị đã thấy gì?”

Là một sự im lặng. “Carlisle đây,” cuối cùng chị ấy nói.

Giống như có nước đá được tiêm thẳng vào tĩnh mạch tôi. Nếu Alice đã thấy hình ảnh tôi bế đứa bé có đôi mắt xanh lá cây, khuôn mặt thiên thần trên tay, chị ấy sẽ trả lời tôi chứ, đúng không?

Trong khi tôi chờ trong nửa giây để đợi Carlisle nói chuyện, tôi tưởng tượng thấy hình ảnh Alice đang đi như múa thấp thoáng trước mắt tôi. Một đứa bé nhỏ xíu rất đẹp, còn đẹp hơn cả đứa bé trai trong giấc mơ – một Edward con trong tay tôi. Sự ấm áp tràn xuyên suốt mạch máu tôi, đuổi những đá băng đi hết.

“Bella, Carlisle đây. Có chuyện gì thế?”

“Con -”tôi không chắc phải trả lời như thế nào. Liệu bố có cười vào kết luận của tôi, nói tôi là tôi đã điên không? Hay tôi lại đang có một giấc mơ đầy màu sắc khác? “Con chỉ lo lắng một chút về Edward….Ma cà rồng có thể bị sốc không bố?”

“Nó đã bị thương à?” Giọng Carlisle đột nhiên khẩn thiết.

“Không, không,” tôi trấn an ông. “Chỉ là . . . bị ngạc nhiên.”

“Bố không hiểu, Bella à.”

“Con nghĩ . . . ừm, con nghĩ là . . . có lẽ là . . . con có thể…” tôi hít một hơi dài. “Có thai.”

Như là để ủng hộ cho tôi, lại có thêm một cú đạp nhẹ nữa trong bụng. Tay tôi rơi ngay xuống bụng.

Sau một lúc im lặng, sự đào tạo về y học của Carlisle nhảy vào.

“Ngày cuối cùng của chu kỳ lần trước của con là khi nào?”

“Mười sáu ngày trước đám cưới.” Tôi đã làm bài toán này một cách triệt để vào trước đó đủ để có thể trả lời với sự chắc chắn.

“Con cảm thấy thế nào?”

“Lạ lắm ạ,” tôi nói với ông, và giọng tôi vỡ ra. Một dòng nước mắt khác nhỏ xuống má tôi. “Chuyện này nghe có vẻ khùng điên – con biết là còn quá sớm cho những dấu hiệu này. Có lẽ con điên rồi. Nhưng con đã có những giấc mơ kỳ quái và ăn suốt ngày và khóc và ói mửa và . . . và . . . con thề là có thứ gì đó vừa mới di chuyển trong người con tức thời.”

Đầu của Edward ngẩng lên.

Tôi thở ra nhẹ nhõm.

Edward giơ tay ra cho cái phone, mặt anh ấy trắng bệt ra.

“Ừm, con nghĩ Edward muốn nói chuyện với bố.”

“Đưa nó nghe đi,” Carlisle nói bằng một giọng căng thẳng.

Không chắc lắm rằng Edward có thể nói chuyện, tôi đưa cái phone vào cánh tay đưa ra của anh ấy.

Anh ấy ấn nó vào tai. “Chuyện này có thể sao bố?” anh nói khẽ.

Anh ấy nghe trong một thời gian dài, nhìn vô hồn vào khoảng không.

“Còn Bella?” anh ấy hỏi. Tay anh ấy choàng qua người tôi khi anh ấy hỏi, kéo tôi sát vào anh ấy.

Anh ấy nghe xem chừng như rất lâu và cuối cùng nói, “Vâng. Vâng, con sẽ thế.”

Anh kéo phone ra khỏi tai và nhấn nút “Tắt”. Ngay sau đó, anh lại bấm một số mới.

“Carlisle nói gì vậy anh?” tôi hỏi một cách nôn nóng.

Edward trả lời bằng một giọng vô hồn. “Bố nghĩ em có thai rồi.”

Những từ đó đã tạo ra một cái rùng mình ấm áp dọc xương sống tôi. Một cái huých nhẹ rung lên trong người tôi.

“Anh đang gọi ai vậy?” tôi hỏi khi anh ấy đặt cái phone lại vào tai.

“Sân bay. Chúng ta đi về nhà.”

Edward nói phone không nghỉ hơn một giờ đồng hồ. Tôi đoán là anh ấy đang sắp xếp chuyến bay về nhà, nhưng tôi không thể chắc lắm vì anh ấy không nói bằng tiếng Mỹ. Nghe giống như anh ấy đang tranh cãi; anh ấy rít qua kẽ răng rất nhiều.

Anh ấy vừa tranh cãi, vừa thu xếp hành lý. Anh ấy xoay vòng trong phòng như một cơn lốc xoáy giận dữ, đưa ra những mệnh lệnh nhiều hơn là phá hoại trên đường đi. Anh ấy ném một đống quần áo của tôi lên giường mà không nhìn chúng, thế nên tôi nghĩ rằng đã tới thời gian tôi cần thay quần áo. Anh ấy tiếp tục tranh cãi khi tôi thay đồ, khoa tay múa chân với những động tác bất thình lình và kích động.

Khi tôi không thể chịu đựng được những năng lượng bao lực vây quanh anh ấy nữa, tôi lặng lẽ rời khỏi phòng. Sự tập trung buồn vui thất thường của anh ấy làm bụng tôi khó chịu – không giống như cơn buồn nôn buổi sáng, chỉ là không thấy thoải mái. Tôi sẽ đợi ở nơi nào đó để tâm trạng của anh ấy qua đi. Tôi không thể nói chuyện với một Edward căng thẳng và quá lạnh lùng, anh ấy thật tình đã làm tôi hoảng sợ một chút.

Một lần nữa, tôi lại vào bếp. Có cái túi đựng bánh quy dòn trên tủ búp phe. Tôi bắt đầu nhai nó một cách thờ ơ, nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ với bãi cát và những hòn đá lớn nhỏ khác nhau và cây cối và bãi biển, mọi thứ đều đang lấp lánh dưới mặt trời.

Người nào đó đạp nhẹ vào bụng tôi.

“Mẹ biết,” tôi nói. “Mẹ cũng không muốn đi đâu.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc, nhưng cái huých không phản ứng lại.

“Mẹ không hiểu,” tôi thì thầm. “Có chuyện gì sai sao?”

Ngạc nhiên, tất nhiên rồi. Kể cả hoảng sợ nữa. Nhưng sai?

Không.

Vậy thì tại sao Edward lại quá giận dữ? Anh ấy là người đã thật sự ước như vậy cho một đám cưới chữa cháy kia mà.

Tôi cố gắng tìm lý do cho điều này.

Có lẽ không quá khó hiểu để Edward muốn chúng tôi về nhà ngay lập tức. Anh ấy muốn Carlisle kiểm tra tôi, chắc chắn rằng dự đoán của tôi là đúng – tuy rằng tuyệt đối không có sự hoài nghi nào trong đầu tôi về điều đó cả. Có lẽ họ muốn tìm hiểu xem tại sao tôi lại đã quá mang thai, với chỗ u và những cú huých và tất cả mọi thứ. Nó không bình thường.

Một khi tôi đã nghĩ về nó, tôi chắc chắn rằng tôi đã đúng. Anh ấy chắc phải rất lo lắng về đứa bé. Tôi chưa cần phải lo lắng như thế. Bộ não tôi hoạt động chậm hơn não anh ấy – nó vẫn còn dính vào hình ảnh kỳ diệu như làm ảo thuật trước đây: một đứa trẻ nhỏ xíu với cặp mắt xanh lá cây mà anh ấy đã từng có, khi anh ấy còn là con người – nằm thoải mái và đẹp đẽ trong tay tôi. Tôi hy vọng nó sẽ giống Edward như đúc, không có gì từ hưởng từ tôi cả.

Thật là khôi hài khi hình ảnh này đã trở nên rất cần thiết. Từ cái va chạm nhẹ đầu tiên, tất cả thế giới đã dời vị trí. Nơi mà trước đây chỉ có một thứ tôi không thể sống được nếu không có nó, bây giờ đã là hai. Không có sự phân chia – tình yêu của tôi không chia ra giữa họ; không phải như vậy. Giống như là trái tim tôi đã lớn hơn, phình lên gấp 2 lần kích thước của nó vào lúc đó. Tất cả những khoảng trống thêm vào đã được lấp đầy. Sự tăng lên gần như khiến tôi phải choáng váng.

Tôi chưa bao giờ thật sự hiểu nỗi đau của Rosalie và sự oán giận của chị ấy trước đây. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng tôi làm mẹ, chưa bao giờ muốn như vậy. Rất dễ dàng để hứa với Edward rằng tôi sẽ không quan tâm về chuyện không có em bé vì anh ấy, bởi vì tôi thật sự không muốn. Em bé, trong trừu tượng, chưa bao giờ là lời thỉnh cầu với tôi. Chúng giống như là loài sinh vật to mồm, thường nhỏ ra những những giọt nước nhơm nhớp. Tôi chưa bao giờ làm gì nhiều với chúng. Khi tôi mơ Renée sẽ cho tôi một anh em trai, tôi luôn mơ rằng đó là một người anh. Một người sẽ lo lắng cho tôi nhiều hơn là ngược lại.

Đứa trẻ này, đứa trẻ của Edward, lại là một câu chuyện khác hẳn.

Tôi muốn nó như tôi muốn không khí để thở. Không phải là một chọn lựa – mà là một sự cần thiết.

Có thể tôi chỉ thật sự có một trí tưởng tượng tồi. Có lẽ đó là lý do tại sao tôi đã không thể tưởng tượng rằng tôi sẽ đám cưới cho đến sau khi tôi đã – không thể thấy rằng tôi sẽ muốn một em bé cho đến khi tôi đã có rồi.

Khi tôi đưa tay lên bụng mình, đợi chờ một cú đạp khác, nước mắt lại rơi xuống má tôi.

“Bella?”

Tôi quay lại, thận trọng vì âm điệu giọng nói của anh ấy. Nó quá lạnh lùng, quá cẩn thận. Gương mặt anh ấy khớp với giọng nói, trống rỗng và khắc nghiệt. Và rồi anh ấy thấy tôi đang khóc.

“Bella!” Anh ấy băng ngang phòng như một tia chớp và đặt tay mình lên mặt tôi. “Em đang đau à?”

“Không, không -”

Anh ấy kéo mặt tôi vào ngực anh. “Đừng sợ. Chúng ta sẽ về đến nhà trong 16 tiếng nữa. Em sẽ không sao. Carlisle sẽ sẵn sàng khi chúng ta đến đó. Chúng tôi sẽ lo chuyện này, và em sẽ ổn thôi, em sẽ không sao.”

“Lo chuyện này? Ý anh là sao?”

Anh ấy lùi lại và nhìn vào mắt tôi. “Chúng tôi sẽ lấy cái thứ đó ra trước khi nó có thể làm tổn thương đến bộ phận nào của em. Đừng sợ. Anh sẽ không để nó làm em đau.”

Thứ đó?” tôi thở hổn hển.

Bỗng nhiên, anh ấy nhìn một cách giận dữ hướng tới cửa trước. “Chết tiệt! Anh quên mất là Gustavo sẽ tới hôm nay. Anh sẽ cho ông ấy về và quay lại ngay.” Anh ấy phóng như tên bay ra khỏi nhà.

Tôi vịn vào thành bếp để tìm điểm tựa. Đầu gối tôi quá lảo đảo.

Edward vừa mới gọi cục cưng nhỏ của tôi là thứ. Anh nói Carlisle sẽ lấy nó ra.

“Không,” tôi thì thầm.

Tôi đã hiểu sai về mọi thứ trước đây. Anh ấy không quan tâm về em bé chút nào cả. Anh ấy muốn làm tổn thương nó. Bức tranh đẹp đẽ trong đầu tôi đột nhiên di chuyển, biến đổi thành một thứ gì đó đen kịt. Đứa con bé bỏng của tôi đang khóc, cánh tay tôi quá yếu đuối để đủ bảo vệ cho nó. . . .

Tôi có thể làm gì đây? Tôi có thể tranh cãi với họ không? Chuyện gì xảy ra nếu tôi không thể? Có phải chuyện này giải thích cho sự im lặng kỳ lạ của Alice trên phone không? Đó có phải là thứ chị ấy thấy không? Edward và Carlisle đang giết một đứa bé xanh xao, tuyệt đẹp trước khi nó có thể sống?

“Không,” tôi lại nói khẽ, giọng tôi mạnh mẽ hơn. Thật không thể được. Tôi sẽ không cho phép như vậy.

Tôi lại nghe thấy Edward nói tiếng Bồ Đào Nha. Lại tranh luận. Giọng anh ấy gần hơn, và tôi nghe anh áy cằn nhằn trong một sự bực tức. Sau đó tôi nghe một giọng khác, thấp và rụt rè. Giọng một người đàn bà.

Anh ấy bước vào bếp trước bà ta và đi thẳng tới tôi. Anh ấy lau nước mắt trên hai má tôi và thì thầm vào tai tôi xuyên qua đường môi mỏng tanh của anh ấy.

“Bà ấy kiên trì để lại thức ăn bà ta đã mang theo – bà ta đã làm bữa ăn tối cho chúng ta.” Nếu anh ấy bớt căng thẳng, bớt giận dữ, tôi biết anh ấy sẽ đảo tròn đôi mắt rồi. “Chỉ là một cái cớ, bà ấy muốn chẳc chắn rằng anh chưa giết em.” Giọng anh lạnh như đá vào câu cuối.

Kaure đi sát vào trong góc một cách lo lắng với một chiếc đĩa đã được bọc lại trên hai tay. Tôi ước tôi có thể nói tiếng Bồ Đào Nha, hay tiếng Tây Ban Nha của tôi nhiều hơn là những từ cơ bản để mà tôi có thể thử nói cám ơn với người đàn bà này, người đã dám chọc giận ma cà rồng chỉ vì muốn hỏi thăm tôi.

Mắt bà ta liếc giữa hai chúng tôi. Tôi thấy bà ta đang đánh giá màu sắc trên mặt tôi, giọt nước còn đọng lại trong mắt tôi. Lẩm bẩm gì đó tôi không thể hiểu, bà ấy đặt cái đĩa lên bàn bếp.

Edward quát gì đó vào bà ta, tôi chưa bao giờ thấy anh ấy mất lịch sự như vậy trước đây. Bà ta quay trở ra và sự chuyển động xoay tít mà chiếc váy dài của bà ấy tạo ra nhẹ đưa mùi thức ăn bay tới chỗ tôi .Nó rất nồng – mùi hành và cá. Tôi bịt miệng và lao tới cái bồn rửa chén. Tôi cảm thấy tay Edward trên trán mình và nghe anh lẩm bẩm dỗ dành qua tiếng gầm lên trong tai tôi. Tay anh biến mất trong 1 giây, và tôi nghe thấy tiếng tủ lạnh đóng sập lại. Tạ ơn chúa, cái mùi ấy biến mất cùng với tiếng đó, và tay Edward lại đang làm dịu lại cái mặt ẩm ướt của tôi. Nó hết rất nhanh.

Tôi súc miệng với vòi nước trong khi anh vuốt ve bên mặt tôi.

Có một cú đạp nhẹ trong bụng tôi.

Không sao. Chúng ta không sao. Tôi nghĩ hướng tới chỗ u.

Edward quay tôi lại, kéo tôi vào lòng. Tôi tựa đầu lên vai anh ấy. Tay của tôi, một cách vô thức, đang che lại bụng mình.

Tôi nghe một tiếng thở dốc nhỏ và tôi nhìn lên.

Người đàn bà vẫn ở đó, chần chừ ngay cửa với hai cánh tay hơi giơ ra như bà ấy đang tìm cách nào để giúp đỡ. Mắt bà ta khóa vào tay tôi, mở lớn vì kinh hoàng. Miệng bà ta há hốc ra.

Sau đó Edward cũng thở dốc, và anh ấy bất thình lình quay qua nhìn người đàn bà, đẩy nhẹ tôi ra phía sau thân anh. Tay của anh ấy vòng qua thân trên tôi, giống như anh ấy đang giữ tôi lại.

Đột nhiên, Kaure hét thật lớn với anh ấy, giận dữ, những từ ngữ không thể hiểu được của bà ấy bay ngang phòng như những con dao. Bà ấy giơ nắm đấm nhỏ xíu vào không trung và bước tới hai bước, run rẩy trước anh ấy. Không kể đến sự hung tợn của bà ấy, thì rất dễ để thấy sự kinh sợ trong mắt bà ta.

Edward cũng bước về phía bà ấy, và tôi giữ tay anh ấy lại, khiếp sợ cho người đàn bà kia. Nhưng khi anh ấy cắt ngang tràng chửi rủa của bà ấy, giọng anh ấy làm tôi ngạc nhiên, đặc biệt xét về việc anh ấy đã hung dữ với bà ta khi bà ta chưa thét lên với anh ấy. Lúc này giọng nói anh ấy đã nhỏ lại, như là van nài. Không chỉ có vậy, nhưng âm điệu cũng đã khác hẳn, nghe khàn hơn, ngữ điệu thì bị lệch lạc. Tôi đã không nghĩ rằng anh ấy đang nói tiếng Bồ Đào Nha nữa.

Trong một khắc, người đàn bà đó nhìn anh ấy một cách lạ lẫm, và sau đó mắt bà ta nhíu lại khi bà ta xổ ra một tràng câu hỏi dài giống như ngôn ngữ ngoài hành tinh.

Tôi nhìn thấy mặt anh ấy trở nên buồn và nghiêm trọng, và anh ấy gật đầu 1 lần. Bà ta lùi nhanh lại 1 bước và ra dấu cầu nguyện.

Anh ấy vươn tới bà ta, diễn tả bằng điệu bộ hướng về tôi và sau đó đặt tay lên má tôi. Bà ta lại trả lời một cách giận dữ, vẫy tay buộc tội anh ấy, và sau đó làm điệu bộ với anh ấy. Khi bà ấy nói xong, anh lại van nài với cùng một giọng thấp và khẩn thiết.

Thái độ bà ấy đã thay đổi – bà ấy nhìn anh ấy với một vẻ hoài nghi trên khuôn mặt và khi anh ây nói, mắt bà ta nhìn lại vào khuôn mặt bối rối của tôi. Anh ấy đã ngừng nói, và bà ta xem có vẻ như đang suy nghĩ thận trọng điều gì đó. Bà ta nhìn trước và sau giữa hai chúng tôi, và sau đó, có vẻ vô ý thức, bước tới 1 bước.

Bà ấy làm một điệu bộ với tay của bà ta, bắt chước điệu bộ làm ra một hình dáng giống như một quả bong bóng phình ra từ bụng bà ấy.  Tôi giật mình – chẳng lẽ truyền thuyết về những kẻ uống màu người của họ cũng bao gồm luôn chuyện này? Bà ta có thể nào biết chuyện gì đó về cái đang lớn dần lên trong người tôi không?

Lần này bà ta bước tới vài bước một cách đắn đo và hỏi vài câu hỏi ngắn và anh ấy trả lời rất căng thẳng. Sau đó anh ấy trở thành người thắc mắc. Bà ấy chần chừ và từ từ lắc đầu. Khi anh ấy tiếp tục nói, giọng anh ấy khổ sở đến nỗi tôi phải ngước nhìn lên trong sửng sốt. Mặt anh ấy mệt mỏi vì đau thương.

Để trả lời, bà ấy từ từ đi tới cho đến khi có thể đặt cái tay nhỏ lên chỗ cao nhất trên bụng tôi. Bà ấy nói một từ Bồ Đào Nha.

Quái vật,” bà ấy thở dài một cách lặng lẽ. Sau đó bà ta quay đi, hai vai chùng xuống như là cuộc đối thoại vừa rồi đã làm bà ấy già đi, và sau đó bà ta ra khỏi phòng.

Tôi biết đủ tiếng Tây Ban Nha cho từ đó. (Morte: quái vật)

Edward lại đứng như trời trồng, nhìn theo bà ta bằng một khuôn mặt như bị tra tấn. Sau một lúc, tôi nghe tiếng động cơ tàu nổ lên và sau đó tan biến ra xa.

Edward không cử động cho đến khi tôi chuẩn bị đi vào phòng tắm. Tay anh ấy liền chụp lấy vai tôi.

“Em đi đâu vậy?” Giọng anh ấy nói khẽ trong đau đớn.

“Em đi đánh răng lại.”

“Đừng lo lắng về những chuyện bà ấy nói. Chỉ là truyền thuyết thôi, những lời nói dối xưa cũ để giải trí.”

“Em chẳng hiểu bà ấy nói gì cả,” tôi nói với anh ấy, mặc dù đó không hoàn toàn là sự thật. Như là tôi biết tôi có thể giảm bớt vài chuyện bởi vì nó chỉ là truyền thuyết. Cuộc đời tôi là một vòng tròn toàn những chuyện truyền thuyết. Tất cả đều là sự thật.

“Anh đã bỏ bàn chải của em vào vali rồi. Để anh đi lấy cho em.”

Anh ấy bước qua tôi đi về phòng ngủ.

“Chúng ta sẽ rời khỏi đây sớm hả anh?” tôi hỏi với theo anh ấy.

“Chúng ta sẽ đi ngay khi nào em xong.”

Anh ấy đi tới đi lui lặng lẽ quanh phòng, đợi cái bàn chải của tôi để cất lại vào vali.  Tôi trao nó cho anh ấy khi tôi đánh răng xong.

“Anh sẽ đem mấy cái túi này xuống tàu.”

“Edward -”

Anh ấy quay lại. “Gì thế em?”

Tôi chần chừ, cố nghĩ vài cách để có thể ở một mình vài giây. “Anh có thể . . . đem theo thứ gì để ăn không? Anh biết đó, phòng khi em lại đói.”

“Dĩ nhiên rồi,” anh ấy nói, đôi mắt đột nhiên dịu đi. “Đừng lo lắng gì cả. Chúng ta sẽ gặp Carlisle trong vài giờ nữa thôi. Việc này sẽ kết thúc sớm thôi.”

Tôi gật đầu, không tin tưởng vào giọng nói của mình.

Anh ấy quay đi và rời khỏi phòng, một cái vali lớn trên mỗi tay.

Tôi lao đi và chụp lấy cái phone anh ấy đã để trên bàn bếp. Thật không giống tính anh ấy khi anh ấy quên nhiều thứ như vậy- quên chuyện Gustavo đến, và để quên phone nằm đây. Anh ấy đã quá căng thẳng với bản thân.

Tôi mở phone lên và bấm xuống những số đã lưu sẵn trong đó. Tôi mừng vì anh ấy đã tắt hết tiếng, sợ rằng anh ấy có thể sẽ bắt gặp. Anh ấy đã lên thuyền chưa nhỉ? Hay đã quay lại rồi? Anh ấy có nghe được tiếng tôi trong bếp nếu tôi nói nhỏ không?

Tôi tìm thấy số phone mà tôi muốn, số mà tôi chưa bao giờ gọi trước đây trong cuộc đời tôi. Tôi nhấn phím “Send” và ra dấu cầu nguyện.

“Alo?” giọng nói giống như một tiếng chuông gió vang lên.

“Rosalie?” tôi nói khẽ. “Em là Bella. Làm ơn đi. Chị phải giúp em.”

Kết thúc Book 1 với giọng kể của Bella

*Note:

(1) PMS: chữ viết tắt được dùng để nói về tâm trạng bất thường của phái nữ trong hoặc trước những ngày kinh nguyệt.

(2)period: kinh nguyệt.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.